Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342825
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2825 lượt.
ỏi son môi đóng nắp lại, chị Quyên bắt đầu làm tóc cho cô, Vi An mặt mày phởn phơ hỏi Hạ Mạt: “Hôm thử vai diễn ở công ty Lỗi Âu, cô bị bắt cóc đúng không?”. Vi An thản nhiên làm như không biết câu nói này gây nổ như thế nào trong phòng trang điểm.
“Bắt cóc!!”
Trân Ân kinh hãi, cô tròn mắt nhìn Hạ Mạt, không phải Hạ Mạt đã nói là bị kẹt đường sợ tới trễ nên đã chạy bộ do không chú ý mới bị ngã sao?
Những nghệ sĩ khác trong phòng cũng đều bị chấn động thất kinh quay nhìn Hạ Mạt.
Khóe mắt Hạ Mạt để ý đến chỗ Đào Thục Nhi đang ngồi, chỉ thấy Đào Thục Nhi như bị sét đánh trúng, ngón tay co rúm lại, run run bấu chặt lấy thành ghế. Hạ Mạt thở dài trong lòng.
“Bị bắt cóc sao không đi báo cảnh sát?”
Vi An nhìn Hạ Mạt lạnh tanh.
“Sao lại nói tôi bị bắt cóc?”
Hạ Mạt không thay đổi nét mặt, vẫn điềm tĩnh như không, chuyện bị bắt cóc cô đâu có nói cho ai hay, tuy là Âu Thần cũng đã rõ nhưng anh ấy tuyệt đối sẽ không nói ra.
“Trên thế gian này làm gì có bức tường nào gió không thổi lọt qua.” Vi An cười khẩy, thần sắc không còn nhẫn nại nữa, “Rốt cuộc còn sợ cái khỉ gì nữa? Nhát gan thế, bị bắt cóc mà không dám báo cảnh sát, sau này sẽ càng bị người ta ức hiếp. Cô nghĩ cứ nhịn thì sẽ thái bình sao?”.
“Hạ Mạt…”
Trân Ân kêu khẽ, cô có cảm giác giọng lưỡi Vi An không phải đang đùa cợt, mà Hạ Mạt lại không ra mặt thể hiện những gì cô đang nghĩ.
“Chị Thục Nhi! Chị sao vậy?”
Trợ lý Tiểu Châu đột nhiên la lên thất thanh buộc mọi người đều phải quay qua nhìn. Trán Đào Thục Nhi đẫm mồ hôi, mặt mày xanh lét có vẻ như lịm đi. Nghe tiếng Tiểu Châu kêu, Đào Thục Nhi gắng gượng đưa tay xua rồi lật đật đứng lên, nhưng người lắc lư không vững lại ngồi phịch xuống.
“Bệnh đúng lúc quá ta”,Vi An nhếch mép, ánh mắt lạnh lùng khinh miệt, “Đào Thục Nhi, cô cho là lần nào giả vờ tội nghiệp thế kia cũng có thể “lội hiểm quá quan” được sao?”.
Đào Thục Nhi cắn chặt môi, mặt xanh như tàu lá, mồ hôi túa ra như tắm, bộ dạng cô như người bệnh nặng. Tiểu Châu cuống cuồng lấy thuốc rót nước, cô hoang mang quá nên hốt hoảng đánh đổ cốc nước làm ướt hết cả mặt bàn, phòng trang điểm rối tung cả lên.
Ánh mắt Hạ Mạt âm thầm thu lại không nhìn Đào Thục Nhi nữa, cô thản nhiên mỉm cười đáp lại Vi An:
“Cảm ơn, tôi sẽ suy nghĩ kỹ nên xử lý thế nào.”
Vi An nhìn Hạ Mạt thăm dò hồi lâu.
Suy nghĩ một lúc, Vi An với chiếc sắc lấy ra một phong thư bằng da đưa cho Hạ Mạt, “Có lẽ cô sẽ dùng tới cái này”.
Chiếc phong bì vuông vắn không nặng lắm, hình như là ảnh đựng bên trong. Hạ Mạt thầm ngạc nhiên, cô mở to mắt nhìn Vi An, trong đầu thoáng hiện nhiều suy nghĩ.
Vi An làm như Hạ Mạt không đứng đó, cô quay người đưa mắt nhìn chị Quyên ra ý nhắc làm tóc cho mình đồng thời mở điện thoại sai trợ lý mua cà phê. Hạ Mạt cất phong thư rồi bỏ đi, Vi An hạ giọng nói:
“Không cần phải cảm ơn tôi, tôi cũng là vì chính mình mà thôi.”
Trên đường tới công ty Lỗi Âu, Trân Ân cứ nhìn túi xách Hạ Mạt với ánh mắt hiếu kỳ, Trân Ân hỏi Hạ Mạt sao không mở thư xem rốt cuộc bên trong là cái gì. Hạ Mạt chỉ cười, giải thích là cô không cho Trân Ân biết cô bị bắt cóc là vì sợ Trân Ân lo lắng, hơn nữa hậu quả cũng chẳng có gì nghiêm trọng.
“Cậu bị bắt cóc thật à?”
Trân Ân sợ hãi, bắt cóc không phải chỉ có xuất hiện trong phim ảnh thôi sao? Nhưng dù sao cô cũng đã cảm thấy ản ủi phần nào, mới rồi khi Vi An nói những chuyện đó cô có cảm giác bị tổn thương, chuyện quan trọng đến vậy mà Hạ Mạt chẳng kể cho cô biết. Giờ đây nghe Hạ Mạt giải thích trong lòng cô mới vơi nhẹ đi.
Trân Ân phẫn nộ: “Lẽ ra phải báo cảnh sát!”.
Hạ Mạt lặng lẽ nhìn khung cảnh bên ngoài cửa xe vụt qua như bay.
***
Đi trong hành lang công ty Lỗi Âu, nhân viên người nào người nấy khách sáo chào hỏi Hạ Mạt, Hạ Mạt cũng lễ phép đáp lại. Cuộc họp hôm nay tổ chức cho bộ phận quảng cáo sản phẩm Lỗi Âu, chủ yếu nhân viên sáng tạo ý tưởng giới thiệu chỉnh thế kế hoạch quảng cáo và lịch làm việc, sáng ngày mai bắt đầu chính thức bấm máy quay.
Lúc này.
Phía đầu hành lang bên kia có một đoàn người đang tiến lại, đi đầu là Âu Thần. Anh vừa đi vừa xem văn kiện, trầm ngâm do dự trong khoảnh khắc, anh vừa đưa tay ra, Simon đặt luôn chiếc bút vào tay, anh ký rất nhanh phía dưới bên phải.
“Thiếu gia!”
Nhân viên công ty Lỗi Âu cung kính cúi chào.
Hạ Mạt dừng bước, sau hôm ở bệnh viện, đây là lần gặp lại đầu tiên. Cô ngẩn người nhìn, thấp thoáng trong đầu bóng dáng anh lúc rời phòng bệnh, bước chân cứng ngắc, cửa phòng bệnh mở rộng trống trải.
Bấy giờ Âu Thần cũng đã nhìn thấy cô.
Không một tình cảm biểu hiện trên gương mặt anh tú, đôi mắt xanh thẫm u uất thoáng hiện rồi biến mất, ánh mắt lại trở về với cái lạnh lùng thường ngày. Simon nhận lại số giấy tờ anh vừa ký.
Âu Thần điềm tĩnh thu ánh mắt nhìn Hạ Mạt lại, làm như cô không đứng ở đó, đi thằng vào phòng họp, đoàn lãnh đạo cấp cao của công ty Lỗi Âu cũng bước vào sau.
Trân Ân nhìn biển số phòng họp, xác định phòng Thiếu gia vừa bước vào chính là địa điểm Hạ Mạt phải tới họp. “Này, T