Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342824
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2824 lượt.
ã biết được tin đó, chắc chắn Thái Ni đã thông qua.
“Nhưng…”
Trân Ân đột nhiên hoảng hốt.
“Mình… mình chẳng biết gì cả… mình chỉ là trợ lý của Vi An, mà làm cũng đâu có lâu gì… nếu mình làm quản lý cho cậu… mình sợ ảnh hưởng đến tiền đồ của cậu…”
“Cậu có muốn làm không?”
Hạ Mạt nhìn Trân Ân chằm chằm. Mỗi người đều cần phải có cơ hội thực hiện mộng tưởng của mình, Hạ Mạt đã nắm trong tay cơ hội của cô ấy, Trân Ân cũng nên thuộc về cơ hội của chính cô.
“Mình…”
Trân Ân cắn môi, trở thành quản lý là ước mơ của cô, nhưng người chẳng có chút kinh nghiệm nào như cô có thể không những không có cách gì tốt giúp được Hạ Mạt mà có khi ngược lại còn phiền phức thêm cho cô ấy. Hạ Mạt có ý tốt giúp cô có được cơ hội, nhưng nếu vì cô Hạ Mạt bị lỡ thời cơ thì cô sẽ ân hận cả đời.
“Chả có ai vừa mới sinh ra đã biết tất cả.” Doãn Hạ Mạt như nhìn thấu tâm can Trân Ân, cô mỉm cười nói với bạn: “Chỉ cần dụng tâm, là có thể làm được”.
Phan Nam nhìn Hạ Mạt rồi lại ngó qua Trân Ân đang lo lắng: “Tạm thời có thể cậu chưa là một quản lý xuất sắc, nhưng cậu là người hy vọng Hạ Mạt thành công nhất, có thể cậu sẽ vì thành công của Hạ Mạt mà trở thành một quản lý tâm huyết nhất”.
Ánh mắt Trân Ân bỗng chốc sáng rực lên.
Cô vớ lon bia đang để trên bàn, ngửa cổ tu một hơi cạn rồi đặt mạnh lon xuống bàn đánh “bịch” một tiếng, Trân Ân tròn mắt nhìn Hạ Mạt, nghiêm túc nói:
“Hạ Mạt, mình sẽ không để cậu phải thất vọng!”
Trong quán bar.
“Chúc mừng chúng ta…”
Ba cốc bia của ba cô gái đập vào nhau trên cao phát tiếng kêu lanh lảnh, bọt bia nho nhỏ bắn tung tóe. Đĩa đơn đầu tiên của Phan Nam đã xuất hiện trên thị trường, quảng cáo của Doãn Hạ Mạt chuẩn bị thực hiện, Trân Ân trở thành người quản lý, giờ đây mong muốn của ba người họ đều là…
“... Thành công!”
…
“Xinh quá!”
Giọng Trân Ân đầy thích thú sau lưng, Hạ Mạt ngắm mình trong gương trang điểm, mái tóc dài cuốn loạn xõa ra yên lặng rũ trên vai, tất cả ở cô đều toát lên vẻ đẹp thanh xuân, rất tự nhiên. Hôm nay cô phải tới công ty Lỗi Âu gặp đạo diễn và diễn viên nam hợp tác làm phim quảng cáo, kiểu tóc này rất thích hợp.
Hạ Mạt quay đầu lại cảm ơn chị Quyên chuyên viên làm tóc của công ty.
“Cảm ơn chị Quyên.”
Trân Ân cũng vội vàng cúi đầu cảm ơn chị Quyên.
“Cảm ơn chị Quyên!”
“Khỏi phải cảm ơn, các bạn khách khí quá.” Chị Quyên với gương mặt cười rạng rỡ vội vàng xua tay sau đó thu dọn đồ trang điểm.
Lúc này, cửa phòng trang điểm mở ra, Đào Thục Nhi và trợ lý mới của cô là Tiểu Châu bước vào. Tiểu Châu tướng mạo rất bình thường, thậm chí còn hơi đần là đằng khác, cô được công ty mới nhận vào làm, chân tay còn rất lóng ngóng vụng về. Dung nhan Đào Thục Nhi có vẻ sa sút, xanh xao, đôi mắt quầng đen, chân bước rất nhẹ như đang phiêu theo gió.
Trân Ân ngạc nhiên đứng nhìn.
Đào Thục Nhi hụt mất hợp đồng quảng cáo làm gương mặt đại diện của Lỗi Âu lẽ nào suy sụp đến thế sao, trước đây dù thế nào, xuất hiện trong công ty, cô ấy luôn luôn thể hiện là con người hiền dịu dễ thương, quần áo trang điểm không tì vết.
“Thục Nhi tiểu thư.”
Hạ Mạt đứng dậy, đi ra nhường chỗ cô vừa ngồi trang điểm lại cho Đào Thục Nhi dù trong phòng có tới bốn chỗ trống khác nữa. Thấy Hạ Mạt đứng lên, các nghệ sĩ khác trong phòng trang điểm đưa mắt nhìn nhau, không biết có nên cùng đứng dậy với cô ấy không, hay là cứ tiếp tục ngồi.
Đào Thục Nhi nhìn Hạ Mạt bằng ánh mắt kỳ dị.
Không khí trong phòng trang điểm ngay tức thì trở nên căng thẳng, hồi đầu ai cũng đều hy vọng rất nhiều vào Đào Thục Nhi sẽ là gương mặt đại diện quảng cáo của Lỗi Âu kỳ này, không ngờ khi cô ấy đưa Doãn Hạ Mạt cùng đi họp mặt, bất ngờ bị Doãn Hạ Mạt thọc ngang cướp mất cơ hội. Doãn Hạ Mạt đã thế, trước kia Vi An cũng vậy, không hiểu là Đào Thục Nhi không có tay chọn trợ lý hay số phận của cô ta đã quy định những cơ may đại hồng đại phát chỉ có thể sượt qua vai mà thôi.
“Không cần phải khách sáo, đừng có gọi tôi là Thục Nhi tiểu thư”, Đào Thục Nhi cười yếu ớt rồi đi tới chỗ ngồi trang điểm trong một góc khuất, tay đặt lên thành ghế có vẻ như đang hoa mắt muốn ngã, “tôi gánh không nổi”.
“Thục Nhi tiểu thư xưa nay dìu dắt hậu bối, sao không gánh nổi được cơ chứ?” Cửa phòng trang điểm lại mở ra, một trợ lý đẩy cửa, một trợ lý khác xách thùng trang điểm, Vi An vừa bước vào vừa nhìn chiếc gương nhỏ bằng ngọc thạch trước mặt vừa tô son, dung nhan rực rỡ. Dạo này vụ xì căng đan với bầu Jam lắng xuống, Vi An đã bắt đầu tái xuất ở một số trường quay.
Đào Thục Nhi tự dưng cứng đờ.
Vi An đi thẳng tới chiếc ghế trang điểm Doãn Hạ Mạt vừa đứng lên nhường, ngạo nghễ ngồi phịch xuống, lạnh lùng cười liếc xéo Đào Thục Nhi.
Trân Ân chau mày định bước tới.
“Chúng mình đi đi.”
Hạ Mạt hạ giọng nói, cô không muốn gây rắc rối cãi cọ vì những chuyện như thế này, hơn nữa cũng đã tới giờ phải tới công ty Lỗi Âu. Trân Ân nhìn ánh mắt ngăn cản của Hạ Mạt, vẫn không chịu thua, cô lừ lại Vi An một cái mới hả dạ, xong thu dọn phấn son trên bàn chuẩn bị đi.
Vi An xoay th