Tác giả: Ngã Nguyện Thừa Phong
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342198
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2198 lượt.
p mặt bao nhiêu ngày, nếu không có nụ hôn này của anh, em ở nước Ý sao có thể yên tâm đi vào giấc ngủ? Em sẽ mất ngủ cho coi…”
Tôi buồn cười không nhịn nổi, hắn nhân cơ hội xâm nhập vào trong, lưỡi hắn âu yếm tôi, đem tôi nhốt chặt trong ngực hắn, cánh tay tôi vòng quanh cổ hắn, đem toàn bộ thân mình dính vào người hắn, lưỡi hắn càng thêm nhiệt liệt thâm nhập vào sâu hơn. Hắn đẩy tôi vào trong xe, cưỡi lên nửa người trần trụi của tôi, “Anh muốn em, cứ vậy mà muốn em.” Lời lẽ của hắn lướt qua ngực tôi, bồi hồi trên hai đầu vú không chịu rời đi, tay của tôi luồn vào tóc hắn, đem đầu hắn ấn vào ngực tôi, “Anh đã bắt đầu nhớ em mất rồi, Tiểu Đình.” Âm thanh tắc nghẹn của hắn như mang theo ma lực, một loại tình dục sung sướng đến dục tiên dục tử lan tràn toàn thân tôi…
Từ khi đón tôi Phí Như Phong đã cho người đi đăng ký giúp tôi cho nên mọi người chỉ có thể chờ đợi tôi, nghĩ đến việc cần phải đi đăng ký trước mặt bao nhiêu người… tôi cắn cắn cổ hắn, làm cho hắn tê tê bật cười, “cô gái, hung dữ như vậy không có lợi cho em đâu.”
Tôi càng há to mồm cắn, “Em cảnh cáo anh, đừng có chọc em, em liền cho anh hai tát rồi bay đi Italia tìm một tên trùm Mafia không bao giờ thèm trở về đây nữa!”
“Em dám!” Bàn tay đang nhẹ nhàng đặt trên vai tôi lập tức cứng ngắc như gọng kìm kiếm chế tôi, ánh mắt hắn đột nhiên hung hãn như mắt ưng! Tôi bị phản ứng của hắn làm cho mất hồn, bỗng nhiên sợ hãi, phản ứng của hắn quá mạnh mẽ, giống như căn bản không nghĩ đây là một lời nói đùa.
Hắn cũng cảm thấy sự quá khích của mình, “Bảo bối, anh đây là chứng bệnh biến đổi bất thường trước khi tiễn người lên máy bay, lần sau mục tiêu chính của Phí thị chính là nghiên cứu chế tạo thuốc đặc hiệu chữa căn bệnh này đấy.” Hắn vô cùng thân thiết nhớ nhung nắm lấy bàn tay tôi, giữ mãi, ôn nhu liếm hôn nó, “Lên máy bay đi.”
Quả nhiên là chuyện ngoài ý muốn nối tiếp nhau, hành vi của Phí Như Phong đều cho thấy chuyến đi tới Italia của tôi lần này còn ẩn chứa nhiều bí mật.
Tôi đăng kí trong những ánh nhìn không quá thân thiện, khi ngồi xuống bên cạnh An Bích tôi không khỏi thở hổn hển một hơi. Nghiêng đầu nhìn ánh mắt không mấy tốt lành của An Bích, “Tôi còn nghĩ là đến cuối cùng lại đổi người chứ, ở Phí thị hơn một năm mà chưa một lần đến sớm cũng chỉ có một mình tiểu thư cô thôi đấy.” Tôi nghiêng đầu dựa lên người cô ấy, ánh mắt chứa đầy tình cảm sâu kín nói: “Cho dù là tới chân trời góc biển thì tôi cũng nguyện ý đi cùng cô!”
Bên cạnh cô ấy liên tục vang lên tiếng kêu kinh ngạc, máy bay chậm rãi hướng lên bầu trờ. Sự thật thế giới này vĩnh viễn là “đi qua năm cửa, chém giết sáu tướng” không ngừng đòi hỏi người ta phải phấn đấu. Thứ đang chờ đợi tôi ở Italia thật sự là một “kinh hỉ” hay nói cách khác, sự xuất hiện của tôi đã dẫn đường cho nó bùng nổ!
Tôi và An Bích đến La Mã thì đã là sáng sớm, ra khỏi sân bay, người của công ty điện tử Lam thị đã giơ cao tấm biển ghi tên chào đón chúng tôi, tôi và An Bích đi theo nhân viên tiếp tân đến khách sạn để nghỉ ngơi sau đó liền gặp gỡ Lam thị. Cơ cấu và kỹ thuật của Lam thị không có vấn đề gì nhưng hàng năm nó đều bị lỗ, hội đồng quản trị đều hy vọng kế hoạch cơ cấu lại mau chóng được tiến hành, để sớm thu lại được khoản tiền bồi thường của họ.
Thu mua không phải vấn đề, mà vấn đề là mua với giá nào, hơn nữa sau khi thu mua phải dùng biện pháp gì để xoay chuyển cục diện bế tắc của nó, những vấn đề đó mới là quan trọng nhất. Đó cũng là nguyên nhân mà công ty đặc biệt cử chúng tôi tới đây. Tôi và An Bích chìm trong Lam thị năm ngày, suy nghĩ của chúng tôi chỉ quanh quẩn ở vụ mua bán này, mỗi ngày đều thu thập tài liệu để nhìn thẳng vào tình hình thực tế nhằm tìm ra biện pháp ứng phó.
“Tôi không chịu nổi nữa rồi.” An Bích đẩy văn kiện ra, “Cùng lắm chỉ là một công việc, làm chính mình trở nên mệt mỏi muốn chết thật là không đáng mà, tôi muốn đi ra ngoài một chút, còn cô?” Cô ấy mở cửa, chuẩn bị ra ngoài hít thở không khí, tôi duỗi người một cái “Tôi muốn ngủ một giấc thật ngon, tẩy rửa toàn bộ suy nghĩ linh tinh trong đầu, có lẽ có thể tìm ra lý do thật sự khiến cho Lam thị bị lỗ.”
An Bích đi ra ngoài, tôi nằm xuống nghỉ ngơi, đột nhiên nghĩ đến, sao tôi lại quên mất việc tìm hiểu lí do thật sự khiến Phí Như Phong đưa tôi tới Italia chứ? Người đàn ông này thủ đoạn rất cao siêu, hắn biết tôi yêu quý công việc, một khí làm việc đều dùng hết sức lực và đầu óc, sẽ không nghĩ đến chuyện hắn dùng quyền lợi của cấp trên để che dấu mục đích thật sự!
Tôi nhảy xuống giường, mở máy tính ra, tra cứu hướng đi và tin tức gần đây của Phí thị, hoàn toàn bình thường, quá mức bình thường luôn là biểu hiện của con dông, đổi lại suy nghĩ, có lẽ nguyên nhân là vì một số việc vô cùng khác thường cho nên người ta sẽ cố gắng gấp 10, gấp 20 lần để cố làm mọi việc có vẻ bình thường. Suy nghĩ của tôi mơ hồ, ngón tay tùy ý tìm kiếm một vài tin tức thế giới.
Chuyên mục giải trí của nhật báo Chicago: Người thừa kế vường quốc dầu mỏ Rumani vẫn luôn khiến đàn ông toàn thế giới theo đuổi – La Rochelle