Tác giả: Ngã Nguyện Thừa Phong
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342027
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2027 lượt.
vì đó cũng là cơ hội của tôi.”
Hắn cầm lấy Ngọc Hàm Thiền, để vào lòng bàn tay tôi, tay tôi và tay hắn nắm chặt nhau: “Tôi đã từng nói, thế gian này không có hai viên ngọc giống nhau, thứ thuộc về tôi chỉ có một viên này, không cần biết là sang hay hèn là đắt hay rẻ đều là duyên phận, cho nên nó là độc nhất vô nhị với tôi, tôi vô cùng yêu thương quý trọng duyên phận duy nhất này.”
Tay hắn dùng sức, Ngọc Hàm Thiền vỡ vụn trong lòng bàn tay tôi, một cơn lạnh lẽo chảy qua cơ thể tôi, đầu óc tôi lập tức trống rỗng, còn có cảm giác mê hoặc không thể chịu đựng nổi.
“ Thứ tôi đã cho em, vĩnh viễn sẽ không lấy lại.” Tay hắn rời khỏi tay tôi, “Nếu đến cuối cùng tên ngốc kia không thể cho em hạnh phúc, vậy thì hãy để tôi mang em đi!” Ánh mắt hắn lấp lánh, “Nói cho Phí Như Phong biết, nếu ngày đó thật sự đến, tôi không muốn nhưng cũng sẽ không e ngại gánh vác tranh đấu liên miên mà em mang tới.”
Lần đầu tiên trong cuộc đời tôi xúc động tới uống say!
Chú thích:
Sa lạp: Lạp xưởng của mình chăng
Bạch khuẩn tiên nga can: Gan ngỗng pháp
Hương toán ngưu tử thịt: Bò bít tết
Thạch tín: Hay còn gọi là Asen, một chất có độc tính
Tôi liên tục nâng từng ly cocktail lên uống, tôi muốn thoát khỏi cảm giác thống khổ và những ảo tưởng trong lòng, một ngụm một ly, cảm giác say chậm rãi dâng lên, lời nói và hình bóng Ôn Trạch dần dần đi xa, toàn bộ trong đầu đều trống rỗng, trái tim đau đớn như bị đâm thủng cũng trống rỗng đến chết lặng.
“Buông tha hắn thật sự làm em đau đớn đến vậy sao?” Khi tôi uống đến ly thứ bảy, ly cocktail bị người khác chặn lại, tôi ngẩng đầu lên nhìn thấy hắn, người đàn ông trước mắt, cao lớn, thành thục, anh tuấn, giàu có và quyền lực đều nắm trong tay, hắn còn gì chưa đủ nữa mà vẫn không ngừng chiếm đoạt?
“ Rất tốt!” Ngữ khí của hắn bình tĩnh hòa hoãn, trấn định thong dong như một vị vua ở trên cao, đối với những người hiểu hắn thì sẽ biết hắn đang tức giận, căm tức âm u, con ngươi màu đen thâm thúy mê người trong đôi mắt hắn giờ đây đang có một ngọn lửa lạnh lẽo bốc lên. Tôi vô cùng vừa ý! Tay hắn túm lấy cánh tay tôi, những ngón tay thon dài nhưng cường tráng bóp chặt da thịt tôi, hắn im lặng đỡ tôi lên xe, tôi dựa lưng vào ghế, đầu óc mông lung, hành động trở nên chậm rãi trì độn, hắn túm lấy tôi dùng sức kéo tôi về phía hắn, tôi nửa ngã trên người hắn, hắn lại đỡ thẳng tôi để tôi ngồi trên đùi hắn.
“Cuối cùng là em đã uống bao nhiêu rượu, em bây giờ giống như một con nghiện từ thùng rượu bò ra!” Hắn nhăn mũi ghét bỏ.
“Em không uống rượu,” Tôi tức giận trừng mắt nhìn hắn, “Em chỉ uống một chút Cocktail!”
“Hiển nhiên em chính là người đầu tiên uống Cocktail đến say!”
Bàn tay tôi bắt lấy gương mặt tuấn tú đang cười, làn da hắn mềm mại bóng loáng, tôi vuốt mặt hắn, nhẹ nhàng sờ soạng, những đường nét gương mặt hắn rất rõ ràng, cái mũi cao thẳng, hắn chính là người đàn ông anh tuấn nhất cũng cuồng vọng lãnh khố, vô tình ích kỷ nhất mà tôi từng thấy, người đàn ông đã mạnh mẽ cướp lấy hết mọi thứ của tôi.
“ Anh làm em tổn thương.” Trong lòng tôi lại nổi lên đau đớn.
“Em tra tấn anh, làm anh trở thành trò cười của giới thượng lưu, làm anh phản bội anh em của mình.” Hắn nhắc nhở tôi, “Cho nên chúng ta là hòa nhau.”
Đầu tôi càng mơ hồ hơn, tôi cảm thấy hắn nói vô cùng có lý, đột nhiên xe dừng lại, dạ dày tôi cuộn lên, cửa xe bị mở ra, tôi mềm nhũn nằm trong lòng hắn lấy tay che miệng mình, hắn vừa thả tôi ra, tôi lập tức vọt vào nhà vệ sinh nôn đến không biết trời đất là gì, run rẩy liên tục, hắn ôm lấy tôi quỳ trên mặt đất, để tôi ngồi xuống cạnh giường, trần nhà xoay tròn trước mắt tôi, tôi nhắm mắt thật chặt, hắn di chuyển thân thể tôi, cởi bỏ cúc áo, cởi bỏ quần áo của tôi, sau đó dính lên quấn lấy tôi.
“ Đừng cử động, em sẽ nôn.” Tôi rên rỉ, dạ dày lại bắt đầu cuộn lên.
“Anh biết.” Giọng nói của hắn mềm mại nhẹ nhàng, bàn tay ấm áp vuốt ve bàn chân tôi, cởi bỏ tất chân của tôi, khăn mặt ướt át lau qua mặt tôi, hắn ép tôi uống một ly đồ uống cực kỳ khó nuốt, tôi không ngừng đẩy ra, “Uống hết đi em sẽ không khó chịu nữa.” Hắn vẫn không buông tha cho tôi.
“Anh không phải người tốt, chỉ biết bắt nạt em.” Tôi oán giận uống hết.
Hắn đem áo ngủ tròng qua đầu tôi, kéo tôi vào ngực hắn, mặt tôi vùi vào quần áo của hắn, hắn giúp tôi đi vào giấc ngủ ngon. Cánh tay hắn hoàn toàn vây lấy tôi, đem tôi đặt lên tấm đệm êm ái, sau đó kéo chăn đến cằm tôi, tôi cảm thấy sau khi uống hết chén đồ uống khó nuốt kia thì tôi thật sự cảm thấy tốt hơn, dạ dày không cuộn lên nữa, nhưng mà thân thể thật nhẹ, nhẹ đến mức tôi cảm thấy mình đang trôi nổi!
Tôi chớp mắt nhìn hắn, “Phí Như Phong, em biết anh muốn điều gì từ em!”
“Thật ư? Thật sự làm anh cảm thấy vui mừng kinh ngạc.” Ngữ điệu của hắn đầy giễu cợt.
Tôi bị giọng điệu của hắn chọc giận, “Đúng, em biết, anh muốn em phải phục tùng anh, không rời khỏi anh, sau đó thời điểm anh vứt bỏ em, nhìn em lôi kéo ống quần anh đau khổ cầu xin, Phong, đừng vứt bỏ em, em không muốn đi.” Tôi đang thương bắt chước, sau đ