Tác giả: Ngã Nguyện Thừa Phong
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342025
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2025 lượt.
ó mạnh mẽ gật đầu, đúng là như vậy!
Nhìn qua hắn như sắp bùng nổ, hắn túm lấy trụ giường để ổn định thân mình, sau đó hắn cười ha hả, lại cười, cười đến khi tôi bò đến, đưa tay vẫy vẫy hắn, hắn bắt lấy nó ở giữa không trong, “Anh nghĩ sau này anh nên cho em uông say thêm vài lần.” Hắn vuốt vuốt hai má của tôi, “Trời đất, em thật đáng yêu!” Hắn cúi đầu muốn hôn tôi, tôi né tránh, nụ hôn của hắn rời lên vành tai tôi, “Để trái tim em đi theo anh!” Hắn dụ dỗ mê hoặc nói: “Đem toàn bộ của em giao ra đây, hoàn toàn hoàn toàn thuộc về anh!” nụ hôn của hắn lướt qua tôi nhẹ như lông chim.
“Trái tim của em phải trao cho người đàn ông biết quý trọng em, không phải dùng thủ đoạn mạnh mẽ ép buộc!”
“Đó là ai?” Nháy mắt, hắn từ một tình nhân ôn nhu lắc mình biến thành bạo quân hung tàn, hắn đè lấy tôi, giống như từng lớp từng lớp lửa đỏ muốn nung chảy tôi, tôi quay cuồng đến sắp hấp hối.
“Ôn Trạch ư? Anh sẽ làm cho hắn biến mất trên đời này, hắn vĩnh viễn cũng đừng có mơ có thể dùng ánh mắt đó tiếp tục nhìn ưm, em cũng đừng mơ có thể nói với hắn thêm một câu nào nữa.” Ngữ khí bá đạo lạnh lẽo, xuyên thấu ý chí đang mơ màng của tôi, tôi hận hắn, cũng hận bản thân mình, lửa giận trong lòng tôi thiêu đốt, tôi không biết hận hắn nhiều hơn hay là hận chính mình nhiều hơn, tôi giày vò chính mình, kéo áo hắn: “Không được làm tổn thương những người vô tội nữa, cho đến bây giờ em cũng chưa bao giờ yêu hắn!” Tôi rống to, trước mắt tôi lập tức bay đầy sao, tôi lại ngã xuống giường, “ Hắn là một giấc mơ, một giấc mơ mà em vẫn mơ đến tận bây giờ.” Tôi buồn rầu nói khẽ, ngữ khí của tôi mong manh yếu ớt.
“Giấc mơ của em, thân thể của em, tất cả đều là của anh!” Hắn nhẹ nhàng nói bên tai tôi: “Trước khi em hoàn toàn hiểu ra sự thật này, anh sẽ giữ lấy em cả đời.” Trong lời nói của hắn là sự dã man tàn khốc không thể lầm được.
Mùi hương mãnh liệt của nam nhân tràn đầy mũi miệng tôi, hai cái trán mạnh mẽ dán lên nhau, ngọn lửa địa ngục đi xuyên qua da thịt tinh tế trắng nõn thấm vào mạch máu, hình như ngay cả linh hồn cũng đều bị nó thiêu đốt, tôi bị ép chìm xuống nơi hắc ám kia, chìm xuống…
“Không muốn, cách xa em ra!” Tôi ra sức giãy dụa, nắm tay như mưa dừng trên ngực, trên vai hắn, tôi hét gần như khản giọng: “Em không cần anh! Em muốn sống một mình thật tốt!”
Hắn hơi buông lỏng, tôi nhảy lên từ trên giường, chạy nhanh đến chỗ cánh cửa, tôi nhất định phải rời khỏi hắn! Chỉ cách một chút, eo tôi bị mạnh mẽ túm lấy, cánh tay hữu lực từ phía sau giam cầm lấy tôi, hắn giống như dã thú vồ mồi từ phía sau, tàn nhẫn hung ác nói nhỏ: “Anh cam đoan mình em sống sẽ không tốt, một chút cũng không tốt!” Hắn tách hai chân tôi ra, toàn thân hắn bốc lên ngọn lửa cực kỳ mãnh liệt, dục vọng tà ác của hắn chậm rãi đến gần tôi.
“ Anh sẽ không cho phép em trốn chạy, nếu chỉ có bạo lực mới giữ em lại được thì anh sẽ vĩnh viễn là một kẻ bạo lực!” Mỗi dây thần kinh tron g tôi đều đang gào thét, hắn gần như thô bạo xé toạc áo ngủ nhăn nhúm của tôi đến tận hông, bàn tay nóng đến kinh người của hắn ép tôi càng sâu, nó tăng vọt, uy hiếp đâm thủng tôi!
“Anh sẽ tẩy sạch tất cả những người trong đầu em, em chỉ có thể nhớ rõ anh, chỉ có thể nhớ rõ anh.” Âm thanh nóng bỏng hung tàn của hắn không ngừng xao động bên tai tôi, tôi quật cường bướng bỉnh, “Anh không cho phép em rời khỏi anh, Tiểu Đình, Tiểu Đình, Tiểu Đình…” Mỗi tiếng la lên của hắn đều giống như xé rách lồng ngực mà ra, nhưng lại cho tôi cảm thấy đau lòng, một tiếng lại một tiếng, một lần quấn lấy một lần, giống như âm thanh ma quỷ vờn quanh bên tai, không thể nhịn được nữa.
“Người em thích là anh!”
Những lời này như sấm vang bên tai, trời đất chợt lặng yên. Thần sắc thô bạo của hắn theo những lời này biến mất không còn chút vết tích nào, ánh mắt hắn biến thành một loại lửa khác, nhiệt độ nóng rực tiến thẳng vào đáy lòng tôi, tôi ngay cả tiếng hít thở đều đều của hắn cũng không nghe thấy, ánh mắt này giống như vĩnh cửu!
“Anh thừa nhận,” Hắn dừng lại, hít thở, lại tiếp tục: “Em đã phát hiện ra một câu thần chú, thật sự … rất hiệu quả!” Hắn không cam lòng, bàn tay bò lên tay tôi, mỗi khe hở giữa các đầu ngón tay tôi và đầu ngón tay hắn đều thân mật dán vào nhau, hắn càng nắm càng chặt, đến tận khi khóe mắt tôi cũng ứa lệ vì đau hắn mới nhẹ nhàng dùng môi cọ lên, thỉnh thoảng cắn nhẹ những đầu ngón tay yếu ớt mẫn cảm, lông mày hắn giãn ra, hắn dính vào tôi nở nụ cười lay động mê hoặc, hắn giống như một con tắc kè hoa, ở trong màu sắc có thể tự do biến đổi, nháy mắt là một ác ma hung tàn, nháy mắt lại là một tình nhân dịu dàng! Lòng tôi đã chẳng còn sức lực để mà tranh đấu triền miên với hắn nữa, rốt cục tôi cũng đem chính mình ném vào vực sâu.
Ngày hôm sau tôi mờ mịt tỉnh lại, hai chân hắn quấn lấy tôi thật chặt, tay hắn để trước ngực tôi, tôi khẽ cử động một chút, hắn lập tức ôm càng chặt hơn, hắn bao vây tôi chặt chẽ trong vòng tay của hắn, người đàn ông kiêu ngạo độc bá chính là loại này đây, nhưng mà một khi thỏa mãn được ham mê chinh phục của hắn, hắn trở nên thậ