Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bóng Sói Hú

Bóng Sói Hú

Tác giả: Ngã Nguyện Thừa Phong

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342072

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2072 lượt.

nói của cô như chocolate bị hòa tan, một tầng lại một tầng thấm vào tận đáy lòng, nó giống như không phải tiếng nói của con người, thân thể, tâm trí tất cả đều bị trói chặt!
“Còn nhìn, còn nhìn nữa anh sẽ biến thành một tảng đá!” Tiếng nói của Ôn Trạch như từ chân trời xa xôi truyền đến.
Đồng tử Giang Nặc phóng to, khi nào hắn đã đi đến bên người cô ấy? Hắn mạnh mẽ lui ra sau từng bước một, một hơi thở nghẹn ở cổ họng, lưng hắn phát lạnh không lí do, từ tận sâu trong đáy lòng hắn dâng lên cảm giác quỷ dị cực độ, đây giống như một người đau đớn toàn thân nhưng không biết mình bị bệnh gì… cô… là… ai?
“Anh chính là bạn của anh em – Giang Nặc sao?” Từ trong miệng cô toát ra một luồn hơi thở thơm mát.
Giang Nặc khẽ thở một hơi “Tôi vẫn nghĩ xinh đẹp đến kinh tâm động phách… chỉ là câu nói trong sách vở, nhưng hôm nay thật sự đã được gặp rồi!” Giọng điệu Giang Nặc hơi phập phồng “Nhưng mà không biết kiếp này tôi có vinh hạnh được chứng kiến gương mặt sau khăn che của Ôn tiểu thư hay không…”
“Anh sẽ có vinh hạnh này!” Ôn Trạch cắt đứt câu nói của Giang Nặc “Nhưng từ ngữ của anh dùng rất chính xác, kinh tâm động phách!” Miệng hắn cong lên một nụ cười, vẻ mặt còn mềm mại hơn cả ánh trăng!
“Anh, Giang tiên sinh chỉ là khích lệ theo phép lịch sự thôi, anh đừng có nghe theo!” Ngữ điệu của Ôn Nguyện dịu dàng, làm cho người ta an tâm kỳ lạ!
“Chỉ là phép lịch sự ư?” Giọng nói Ôn Trạch gần như nỉ non, câu nói từ trong miệng hắn bay ra như thể chỉ là vô tình, dường như hắn không yên lòng?
Ánh mắt Giang Nặc dần dần trở nên hẹp dài mà sắc nhọn, hắn dám dùng tính mạng của hắn mà thề, ánh mắt kia tuyệt đối không phải ánh mắt của anh trai nhìn em gái! Đó là một ánh mắt thuần túy, hoàn toàn là ánh mắt đàn ông, nó tràn ngập si mê nóng bỏng! Không cần biết cô ấy là ai, không cần biết cuối cùng thì người phụ nữ này đến đây để làm gì, cô chắc là, không, tuyệt đối là nhược điểm trí mạng nhất của Ôn Trạch!






“Tiểu Nguyệt, một thời gian sau này em phải ở tạm nhà Giang Nặc, anh ấy sẽ chăm sóc em!”
“Không phải chúng ta đã nói với nhau rồi sao, chỉ cần em về thì anh vẫn ở cùng em mà!” Trong giọng nói của Ôn Nguyệt có chút kinh sợ nghi ngờ.
“Ôn tiểu thư, cô không tin tôi sẽ chăm sóc cô thật tốt sao?” Giang Nặc không bỏ lỡ thời cơ tiến lên phía trước, vẻ mặt bi thương.
“Không, em không có ý đó!” Bàn tay Ôn Nguyệt rối rắm vặn xoắn vào nhau, cô nhìn về phía Ôn Trạch xin giúp đỡ.
Giang Nặc lạnh lùng cười trong lòng, có lẽ Ôn tiểu thư này có trăm phần trăm vẻ đẹp bề ngoài nhưng dường như chỉ số thông minh của cô ta thì vừa vặn ngược lại, không có gì lạ, giống như bông hoa nhỏ trong nhà ấm, thường bị người ta bảo vệ rất tốt, đơn thuần như một tờ giấy trắng.
Long sơn nằm ở Tây Bắc của Tuyên Thành, diện tích hơn 300 hecta, sườn núi có hơn một ngàn bậc thang dẫn lên núi, là đường duy nhất nối thẳng lên đỉnh núi, hai bên thềm đá là cây cối hoa cỏ xanh miết, đi lại ở giữa sẽ có cảm giác thoải mái, vui vẻ.
“A Phong, người Trung Quốc các anh có câu xem hết ngọn núi nhỏ! Hôm nay chúng ta thi xem ai lên được đỉnh núi trước!” La Rochelle nhìn về dãy núi chập trùng liên miên ở phái xa, hai mắt sáng như cực kỳ có tinh thần.
Phí Như Phong mỉm cười lắc đầu: “Đỉnh núi cũng không sánh được với chân núi, em có thể đi lên nhưng chắc gì đã có thể xuống, anh thấy vẫn đừng mạo hiểm như vậy!”
“Trên đời này chuyện gì cũng không muốn mạo hiểm, vậy thì còn gì thú vị?” La Rochelle tin tưởng gấp trăm lần nhướn mày “Chẳng lẽ anh sợ thua em?”
Phí Như Phong giương mắt nhìn trời “Hôm nay nhiều mây, sợ là sẽ có mưa. Tiết trời cũng không đẹp, em vẫn kiên trì muốn lên?”
La Rochelle gật đầu kiên định, Phí Như Phong mở nút chai nước lọc, ngửa đầu uống một ngụm, một cơn gió lạnh đập vào mặt hắn. Sương mù dày đặc cuồn cuộn ập tới từ bốn phương tám hướng, giống như thủy triều ở biển lớn, cảnh sắc khó nói nên lời, thật sự là xứng với hai từ đồ sộ. Ánh mắt La Rochelle dính chặt vào, đuổi theo hắn, gương mặt Phí Như Phong như ẩn vào trong mây.
“vậy thì đi thôi!” Giọng nói Phí Như Phong nhẹ vang. Mặt La Rochelle giãn ra, cô vui thích nhẹ nhàng dẫn đầu về phía trước, cô không quan tâm thềm đá này dẫn đến đâu, quan trọng là A Phong đang bên cô, hắn cùng cô sóng vai bước đi!
Đỉnh núi Long sơn, kỳ phong dị thạch, vách núi dựng đứng, tạo thành một hình ảnh cực kỳ đẹp, đặt mình giữa đỉnh núi, nhất tay như có thể xúc mây trời, nhìn xa thấy đất rộng, La Rochelle nhìn quanh bốn phía, mây đã tan, thản nhiên quanh quẩn ở giữa núi, như một mảnh lụa mỏng bao phủ, khác nào tiên cảnh!
“Đẹp quá” La Rochelle hít sâu một hơi, trong lòng như được thổi sạch trơn.
“A Phong, con người khi đứng trước thiên nhiên thường cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé, có thể đem trái tim mình mở rộng ra đúng không?” Cô xoay người, bước chân bước lên rên xanh
“Cẩn thận.” Phí Như Phong bước nhanh lên đỡ lấy cô, nhưng rên xanh rất trơn, làm thân mình ngã xuống, đầu gối vẫn trượt mạnh xuống đất.


XtGem Forum catalog