pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bóng Sói Hú

Bóng Sói Hú

Tác giả: Ngã Nguyện Thừa Phong

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342043

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2043 lượt.

i của cô thật sự là hoàn mỹ không chê vào đâu được!” kéo dây thu lưới, sự thật dần dần trồi lên khỏi mặt nước.
“Sau khi Ôn Trạch xuất hiện ở Tuyên thành, anh ấy sai người tặng cho tôi Ngọc hàm Thiền, là muốn bảo tôi kim thiền thoát xác, nhưng tôi không chịu thua, tôi thay đổi kế hoạch, tôi muốn hắn yêu tôi, tôi muốn hắn và Giang gia tự giết nhau!”
“Trong trò chơi này, cô chế tạo toàn bộ cái bẫy hoàn mỹ, nhưng cuối cùng, cô cũng bị sa vào đó.” Lời nói không chút độ ấm của Nhâm Dật Phi lưu luyến bao vây.
Tạo nên vô số cạm bẫy, một cái liền một cái, nhưng đến cuối cùng, khi hắn rơi vào cạm bẫy của tôi, tôi cũng đã bị hắn vây chặt mất rồi.
Liễu Đình nhìn lên ngọn cây, tất cả ngưng đọng, toàn bộ hơi thở cũng như đông lại.
“Kế hoạch của cô đều đã thành công, sao không kiên trì nữa, sao không tin A Phong một chút nữa, ít nhất cô cũng có thể dùng danh nghĩa yêu để cho chuyện này một kết thúc mọi người đều vui mừng!” Nhâm Dật Phi chăm chú nhìn cô thật lâu, giọng nói khàn khàn.
Mi mắt Liễu Đình chớp động, tầm mắt mờ mịt.
Phí Như Phong chắc gì đã không thể thuyết phục.
Nếu đây là cơ hội duy nhất để bản thân có được hạnh phúc, vì sao lại muốn bỏ qua, nếu có thể được như lời nói thì đã không xảy ra nhiều chuyện đến vậy, mọi chuyện phát triển đến bây giờ, gây trở ngại cho hạnh phúc của mình, việc này thật không có lời.
Giật mình như tỉnh cơn mơ, lời nói như vấn vương bên tai.
“Trong giây phút cuối cùng, mẹ em nói em không cần báo thù, bà muốn mọi ân ân oán oán đều theo bà ra đi, tôi đồng ý với bà, nhưng trong lòng tôi tự hứa với mình, hứa hẹn này chỉ tới khi tôi 25 tuổi!”
Hôm nay là sinh nhật em, ngày 28 tháng 2, Như Phong, em tròn 25 tuổi.
Cuộc đời này tôi nhất định đã mang tướng phụ bạc!






Mỗi lần hít thở đều lạnh như băng làm cho trái tim tê dại.
“Cho nên từ trước đến giờ tôi vẫn đều tránh tiếp xúc với Giang gia, tôi cố gắng bỏ qua tất cả những thứ có liên quan đến họ, trước đó tôi chưa bao giờ gặp người Giang gia, tôi cũng không biết Giang Nặc là ân nhân cứu mạng của hắn.” Ánh mắt Liễu Đình nhìn xa xăm vào không gian tối tăm, “Sau đó tôi mới hiểu được, hắn không tiếc dùng 30 triệu USD thu mua công ty bách hóa Cơ Liệt Phật Nhã để Giang Nặc rời khỏi Tuyên thành, đó không phải chỉ là để bảo vệ tôi, mà còn là bảo vệ Giang Nặc, từ đầu hắn vẫn hao tổn tâm tư để chúng tôi cùng tồn tại!” Đến tận lúc chẳng còn đường quay lại nữa, chỉ có thể tiếp tục đi về phía trước, cho dù là phải trả giá bằng cả sinh mệnh, cũng chỉ có thể tiếp tục bước đi!
“Vì sao không dùng một viên đạn chấm dứt họ? Nếu muốn họ chết, đối với cô hay Ôn Trạch đều là chuyện quá đơn giản không phải sao?”
“Chết chỉ là trong nháy mắt, đối với họ, chết là giải thoát! Quá trình, sự sợ hãi, hoảng hốt, thống khố, không biết ngày mai, tra tấn tinh thần… đó mới là thứ họ phải được nhận.” Bóng dánh thanh thoát tĩnh lặng mà trang nhã, tỏa ra loại khí chất lạnh như băng.
“Cuối cùng thì họ đã làm gì mẹ cô, là vì bà ấy bị mưu sát hay là vì bản thân cô là kết quả của sự loạn luân? Liễu Đình, sau lưng cô cuối cùng còn cất dấu bí mật đáng sợ nào nữa?”
Chuyện cũ như nước ập đến, quấn quanh không rời. Thời gian thê lương, đó chỉ như một cái chớp mắt, đã trôi qua!
Không thể quay đầu!
Trên “kinh thánh” đã từng viết. “Thương Đế ra lệnh cho Ma Tây dẫn mọi người vượt qua Biển Đỏ để chạy trốn, lúc sang vùng đất khác, đã dặn rằng không được mở mắt ra, nếu không sẽ hóa thành một bó đuốc!
“Tôi sẽ không dừng tay lại, sẽ không quay đầu, nếu Giang gia xuống địa ngục phải có tôi đi theo, tôi cũng cam lòng!” Đường cong gương mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng bày ra sự quật cường của Liễu Đình, đôi môi mỏng manh mím thành một đường thẳng, tái nhợt lạnh lẽo, làm người ta muốn hôn lên, truyền cho nó chút độ ấm.
Nhâm Dật Phi lùi ra sau từng bước, một loại đau đớn như bị kim châm toàn thân nhập vào sâu tận lòng hắn, cuộc đời luôn như vậy, muốn cân bằng tình yêu, cười nhìn nhân gian từ thẳng tắp trở nên vặn vẹo, quấn quanh làm cho bất cứ ai cũng bế tắc không thể cởi bỏ, thống khổ vĩnh hằng, hạnh phúc mơ hồ, yêu hận tình thù, một cảnh lại một cảnh, không chết không ngừng!
“Cô cũng ngoan tuyệt như vậy, vì sao mặc kệ hắn bị hủy hoại! Đuổi tận giết tuyệt, đoạn tuyệt mọi hậu hoạn, chẳng lẽ không phải là kế hoạch từ đầu của cô sao? Chẳng lẽ cô không biết chọc giận một con sư tử sẽ phải trả cái giá lớn đến thế nào sao?” Lời nói của Nhâm Dật Phi âm trầm phẫn uất “Cô cũng không thế vĩnh viễn thành bóng ma trốn phía sau, khi hắn biết sự tồn tại của cô, khi hắn tìm được cô, cũng chính là thời điểm kết thúc của cô, ngay cả chết cũng là một loại cầu mong xa vời!”
Đủ loại đau lòng, đủ loại kích thích điên cuồng, đủ loại lửa cháy, đủ loại tình cảm không nói rõ trong suy nghĩ của đế vương bóng tối, nổ mạnh chấn động, tức giận tột cùng, tức giận đến cực hạn, không có chỗ phát tiết, hắn cầm tay Liễu Đình, giống như chặn đứng sự lưu thông mạch máu của cô.
“Buông cô ấy ra!” Giọng n