Tác giả: Ngã Nguyện Thừa Phong
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342200
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2200 lượt.
! Đây chính là xã hội Tuyên thành, bàng quan, nịnh quý tránh họa, tình người ấm lạnh, lòng người khó lường, lợi ích xã hội, làm người động lòng là lợi ích, làm người mê say cũng là lợi ích!
“Hôm nay là ngày tốt của Tuyên thành, song hỷ lâm môn, tới, để chúng ta vì ba tập đoàn lớn: Giang, Ôn, Đường nâng ly chúc mừng.
“Chỉ một ly thì sao được, ít nhất phải uống năm bát lớn, anh Đường, anh đừng trốn, tới, xuất ra hào khí của người Tuyên thành chúng ta nào.”
“Đa tạ anh đã khen ngợi, Đường mỗi thật sự không dám nhận.”
Rượu một vòng lại một vòng, người, không giàu cũng sang.
Tối nay, lại là một màn kịch hay, một màn kịch thực tế, hé ra bộ mặt tương tự, nói lời đẹp ý vui, nhìn tình cảnh vô cùng, thật sự là vô cùng náo nhiệt làm người ta hoa cả mắt.
“Tất cả đều như Ôn tiên sinh mong muốn.” Vẻ mặt Đường Bảo Như bay lên, tay chân di chuyển đều mang theo phong cách quý phái, bà đi đến bên người Ôn Trạch.
“Tất cả chỉ mới là bắt đầu, nói là như mong muốn thì còn quá sớm, nhưng mà Tiểu Nguyệt vẫn sẽ ở lại làm phiền tòa nhà của quý gia đình vài ngày, mong Giang phu nhân thứ lỗi.”
Tiếng ly rượu của Đường Bảo Như va chạm, bà gần như thất thố “ôn Trạch!” Giọng nói bà dữ tợn.
“Giang phu nhân, không phải tôi muốn đưa Tiểu Nguyệt gửi ở quý phủ mà là Giang Bách Vinh, Giang tiên sinh không chịu thả ra, hẳn là bà cũng biết rồi, để cho ông ấy tiếp tục đuổi theo, cả tôi và phu nhân đều chẳng có gì tốt, vẫn nên cho ông ấy một sự xác nhận.”
Sắc mặt Đường Bảo Như xanh trắng, “Tôi sẽ không để ông ta gặp lại tiện nhân đó!” Giọng điệu bà oán độc.
Ôn Trạch nhíu mày, “Tôi không nghĩ nhiều vậy, Giang Bách Vinh với Tiểu Nguyệt là có thể hay không thể, bà yên tâm, chỗ Tiểu Nguyệt tôi đã sắp xếp ổn thỏa rồi, việc xong xuôi tôi sẽ đưa con bé đi ngay!”
“Đưa cô ta cho tôi!” Giọng nói của Đường Bảo Như không giống tiếng nguwoif, ánh mắt bà như độc xà vờn quanh hắn.
Ôn Trạch nhìn bà, mặt hắn mơ hồ hiện lên nét mặt vi diệu, “Như bà mong muốn.” Hắn nói.
Ánh mắt Đường Bảo Như lóe lên cực nhanh, khiến người ta vừa nhìn đã khiếp.
Cửa bị đẩy ra, không khí tươi mới mạnh mẽ ùa vào, vẻ mặt mọi người đều run lên, có khách tới! Chính là người ấy – danh môn cao quý, khoan thai tao nhã.
Đèn thủy tinh xoay tròn thật lớn, mỗi hạt đều chiết xạ ra ngàn vạn bóng người, bộ mặt góc cạnh, ngũ quan hoàn mỹ, khí thế cao ngạo mà bễ nghễ khiến người ta không tự chủ được mà phải ngước nhìn, hắn đứng trong phòng, mặc âu phục màu lam, tao nhã mà hoa lệ, hắn nhìn toàn bộ khung cảnh xung quanh, yên tĩnh đến quái lạ, điên cuồng ngày xưa, sát khí xung quanh đã không còn thấy được, hắn bình tĩnh tao nhã, nụ cười tươi thắm, răng nanh lộ ra khiến hồn xiêu phách lạc, không một người nào có thể có khí thế sánh bằng hắn! Vương giả trở về!
Đường Hằng Xa là người đầu tiên hồi phục tinh thần: “Phí hiền chất, thật khó được cháu nể mặt thế này, hôm nay chúng ta phải uống cạn vài chén với nhau mới được!” Hắn thân thiết cầm tay Phí Như Phong.
Các nhân vật nổi tiếng, quan lớn hàng đầu cũng tiến lên từng đàn, sợ lọt lại phía sau.
“Phí thiếu, cuối cùng ngài cũng trở lại!”
Kinh ngạc, kinh ngạc!
Trái tim Ôn Trạch như bị nắm chặt lại, trong nháy mắt lòng hắn tràn ra vô số luồng khí nóng, hắn cảm thấy thân thể hắn đã biến thành một đống lửa nóng bỏng.
Tài liệu Phí Như Phong lộ ra gảy vào lửa, trang giấy bay vào trong lò, nháy mắt biến thành tro tàn.
Ôn Trạch cảm thấy cổ họng có mùi máu tươi, những cái đó, tờ giấy nhỏ nhắn đó, chỉ cần vừa lộ ra, sẽ dấy lên náo động và chiến tranh… giữa các quốc gia, máu chảy đầm đìa, bạo loạn khủng bố.
Phí Như Phong thiêu đốt thật sự nhàm chán, hắn giơ tay lên, đạp hồ sơ tuyệt mật một cái, tư liệu tình báo 20 năm qua, xoạt, tất cả đều biến thành khói bụi.
“Phí Như Phong!” Máu tràn ra khóe miệng, Ôn Trạch mất đi suy nghĩ và lí trí, hắn lao về phía Phí Như Phong.
Ầm ầm, một tiếng nổ, Ôn Trạch bị văng ra mấy trược, máu tươi từ người hắn bắn ra, trong đại sảnh khói đặc cuồn cuộn, quỷ khóc thần sầu, đèn thủy tinh trên đầu nện thẳng xuống, mùi lưu huỳnh nồng đậm, nghẹn đến mức khó mà thở nổi.
Con mẹ nó, Phí Như Phong, anh thế mà dám đặt bom trong này!
Phí Như Phong quan sát con dân của hắn, chân hắn đột nhiên di chuyển, hắn không khỏi cúi xuống, phác, một tiếng động vang lên như nước có ga sủi bọt, trên mặt bức tường phía sau xuất hiện thêm một dấu đạn!
“A Phong, quần áo của cậu có bột lưu huỳnh,” Giọng nói Nhâm Dật Phi truyền đến, nháy mắt với Phí Như Phong rồi rời đi.
Phía lưng âu phục của Phí Như Phong có một vòng phấn lưu huỳnh đúng ở vị trí trái tim, lòe lòe tỏa sáng, cho dù trong bóng tối, mục tiêu này cũng quá rõ ràng đủ để người ta nhắm bắn!
Nhâm Dật Phi đuổi theo bóng người mơ hồ phía trước, xung quanh vắng lặng, chỉ có một vầng trăng cao cao trên bầu trời, hắn không mang ai theo, người này, hắn phải tự mình bắt được. Cảnh tượng trước mắt không ngừng thay đổi, bên tai là tiếng gió ù ù, làm trái tim đập điên