Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bóng Sói Hú

Bóng Sói Hú

Tác giả: Ngã Nguyện Thừa Phong

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342059

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2059 lượt.

cuồng, không gian mịt mùng có một hơi thở biến hóa kì lạ, bầu trời nổi lên mây mù, họ giống như hai bụi cây truy đuổi nhau.
“Cô chạy, tôi muốn xem cô có thể chạy đến chân trời hay không!” Nhâm Dật Phi nảy lên suy nghĩ ác độc, giọng nói hắn tràn ngập ngạo mạn như mặt trời ép buộc. “Cô vận dụng thủ đoạn để tôi cảm thấy khác thường, dẫn dụ tôi đến Tuyên thành; cô sợ hãi tôi không đến nổi rừng cây, cô chế tạo tai nạn xe cộ chặn đường A Phong; cô ở đại sảnh, vận dụng châm bạc để hắn lại thoát khỏi cái chết, cô sợ hắn chết, sợ hắn bị thương, cô….” Giọng nói của Nhâm Dật Phi, tiếng sau lớn hơn tiếng trước, tiếng sau phẫn nộ điên cuồng hơn tiếng trước “Liễu Đình, cô đứng lại đó cho tôi!” Sát khí làm ngườita sợ hãi, chặt đứt chồi non trên ngọn cây.
Bóng trắng chém tay ra, đầu ngón tay kẹp chặt chồi non. “Nhâm Dật Phi, lâu rồi không gặp!” Giọng nói réo rắt vô cùng dễ nghe.
Giọng nói vô cùng quen thuộc, một cảm giác không tên điên cuồng dũng mãnh tràn vào, “Quả nhiên là cô!” Giữa hàm răng nghiến chặt của Nhâm Dật Phi phun ra những lời này, chỉ một câu này, đã đủ! Không khí tĩnh lặng, Nhâm Dật Phi chăm chú nhìn thân người trước mặt, tất cả tĩnh lặng, gió nhẹ nhàng thổi qua, Liễu Đình quay đầu, đôi mắt trong suốt chống lại ánh mắt hắn, ánh trăng nhẹ, từng vòng sáng mát lạnh phủ lên thân mình cô, cô đứng yên trong rừng trúc, hai gò má và vầng trán như bạch ngọc trong suốt, đôi mắt như hồ sâu trong suốt.
Trong đầu vẽ lên một vết hõm sâu, tiếng vang chấn động như sao băng va vào trái đất, trong nháy mắt mê muội.
“Trước kia cô vẫn là yêu tinh, nhưng bây giờ đã là ma!” Lời nói của Nhâm Dật Phi vừa nhanh vừa độc ác, xương cốt toát ra từng đợt khí lạnh, làm cho lá trúc xung quanh lạnh run bay bay --- hoàn toàn thất thường và mất hết bình tĩnh.
Liễu Đình ra tay, lập tức giữ chặt đôi mắt hắn, một mảnh hắc ám, cô gần hắn trong gang tấc mà như cách cả bầu trời, bên tai là lời cô nói lạnh nhạt mà như truyền từ linh hồn ra: “Một ý nghĩ là phật, một suy nghĩ là ma, đất vàng núi xanh, xương trắng má hồng!”
“Cô!” Nhâm Dật Phi không tin nổi, “Cô thế mà lại giảng đạo Phật với tôi?” Hắn lạnh lẽo hừ nhẹ, “Cô còn dám bàn về kinh phật với tôi!” Bình tĩnh tao nhã của hắn hóa thành mảnh nhỏ, hắn như sóng thần, mười ngón tay túm lấy bả vai Liễu Đình, xương cốt lách cách rung động dưới ngón tay hắn, hắn muốn bóp nát cô.
Liễu Đình nhìn hắn, trong mắt lóe ra cảm xúc phức tạp “Nhâm Dật Phi, tôi vẫn coi anh là bạn!”
Cái cằm đang bạnh ra của Nhâm Dật Phi run lên nhè nhẹ, ánh mắt như lửa đốt, Liễu Đình lẳng lặng nhìn ,giống như bức tượng khắc từ băng. Nhâm Dật Phi buông tay ra, mi mắt thu hẹp lại, cười, ánh mắt trở về trạng thái cuồng ngạo, ánh mắt như hồ sâu vạn trượng, sâu không lường nổi, cao không thể thấy điểm cuối, hắn là đế vương, trong bóng tối hắn nắm trong tay tất cả “Có người bạn như cô thì còn cần kẻ thù để luyện tập ý chí làm quái gì!” Hắn lạnh lùng bĩu môi, khinh miệt trào phúng nói không nên lời.
Mặt băng đã rất mỏng, dẫm nát mặt trên chỉ là chút vụn băng mà thôi.
“Nếu tôi không đoán sai” Ánh mắt Nhâm Dật Phi rùng rợn thản nhiên, gây cho người ta áp lực cực lớn, “Tất cả mọi chuyện từ đầu đã là một âm mưu, phút giây A Phong gặp cô, thì cái bẫy hoàn mỹ này đã mở ra rồi!” Đây không phải là câu hỏi, đây là lời khẳng định.
“Đúng!” Liễu Đình không chút né tránh.
“Giang gia và cô có thù sâu như biển, nhưng A Phong không liên quan đến chuyện đó, nói đến cùng hắn chỉ là người ngoài cuộc!”
“Cửa cháy rồi, hại cá cùng một chậu, hắn và Giang gia quan hệ lâu đời, mà tôi đã điều tra chi tiết hắn, vẫn không thể nắm hết hắn nông hay sâu, tôi không thể mạo hiểm, cuộc chiến này, tôi không thể thua!”
“Cô sử dụng thuật thôi miên, mục đích để hắn đề cao coi trọng, nhưng cô không sợ trí nhớ của hắn sẽ thật sự biến mất, trở thành kiếm củi ba năm thiêu một giờ sao?”
“Đối với người phi thường thì cần dùng thủ đoạn phi thường, nếu không sao hắn có thể chú ý đến tôi như vậy? Thần bí và mê hoặc có sức hút rất tuyệt vời! Huống hồ thôi miên cũng là một phép thử, nếu hắn thật sự quên đi, vậy thì hắn cũng không đủ gây cho tôi sợ hãi!”
Mặt Nhâm Dật Phi không chút thay đổi, lẳng lặng nghe “Chạy trốn cũng là một thủ đoạn để hấp dẫn? Chú Long thực chất cũng là một cảnh trong âm mưu này? Diễn cũng quá thật rồi đấy?”
“Đó là chuyện ngoài ý muốn, chú Long cũng không biết.” Trong con ngươi Nhâm Dật Phi phản chiếu ra hình ảnh tự giễu của Liễu Đình, “Tôi không nghĩ hắn sẽ dùng thủ đoạn kịch liệt như vậy để tôi gặp người Giang gia trong cái trường hợp không thể chịu nổi như thế, tôi càng không đoán được hắn lại đào lên xương cốt của mẹ thôi, để kế hoạch tôi chuẩn bị cho hắn tra ra thân phận của mình thành mớ giấy lộn, kế hoạch đã lệch hướng, mục đích đi Tất Thành là để báo cho Ôn Trạch.”
“Khó trách sau khi rời khỏi thì không tìm được tung tích của Long thúc, thì ra là Ôn Trạch đã đưa ông ấy đi! Mà cái cô gọi là hợp đồng thu hồi những thứ thuộc về Long thúc, cũng chỉ là một thủ thuật để che mắt A Phong, từng bước từng bước đ


Duck hunt