Tác giả: Giao Chi
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342025
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2025 lượt.
nhìn chung quanh một vòng, không biết Ngôn Sóc đi đâu, gặp mặt mà không đi đến chào hỏi thì có chút không lễ phép.
Nguyên Bảo đi tới, cung kính gọi một tiếng "Bác Ngôn, Bác An."
"Đã bảo gọi ta là ba rồi mà." Ông Ngôn không hài lòng nhíu mày, một giây kế tiếp mặt mày hớn hở, đưa tay ra nắm tay Nguyên Bảo "Nghe nói trước đó con đã gặp bác An, ba cũng không cần giới thiệu nữa, Tiểu Sóc đâu?"
"Chắc là đi tìm Uất Trì Dung rồi ạ." Cô không rút tay ra, lẳng lặng đứng cùng với hai ông cụ, đúng lúc này, cô nhìn thấy Vưu Tinh Bân mới vừa tiến vào cùng . . . . . Lý Lạc Nhi. . . . . .
Hôm nay Lý Lạc Nhi ăn mặc rất xinh đẹp, váy dài màu tím nhẹ nhàng, trang sức tinh xảo, ánh mắt có chút đau buồn, càng khiến người khác yêu thương, mọi người bắt đầu bàn tán đây là nhân vật nổi tiếng nào. . . . . .
Nhưng mà làm sao Vưu Tinh Bân lại xuất hiện ở đây.
"Đó là chủ tịch của Thiên Tinh?"
"Đúng vậy, nhưng hình như không mời cậu ta." Ông An nhíu mày, ông không có cảm tình tốt đep với Vưu Tinh Bân, tại hội đấu giá lần trước, Vưu Tinh Bân dùng thủ đoạn vô cùng hèn hạ để chiến thắng, mặc dù thương trường như chiến trường, mọi người đều dùng mọi mưu trí thủ đoạn, nhưng loại thủ đoạn kia thực sự không thể chấp nhận được.
Lúc này thấy Vưu Tinh Bân đi đến hướng bọn họ đang đứng, Nguyên Bảo thật sự không muốn nói chuyện cùng Vưu Tinh Bân, lập tức chuẩn bị rời đi.
"Con đi tìm Ngôn Sóc đi, . . . . . . Ba nói chuyện cùng với bác An."
"Đi đi đi đi. . . . . ." Ông Ngôn được gọi một tiếng ba nên rất cao hứng, phất phất tay, thoải mái để cô ròi đi.
Nguyên Bảo thở phào nhẹ nhõm, lúc này cô cũng thấy Uất Trì Dung đi chung với Ngôn Sóc, ngay lập tức chuyển hướng đi đến đó.
"BOSS. . . . . ."
"Vừa rồi đi đâu thế?" Liếc cổ cô một cái, thấy nơi đó sáng bóng, lập tức nở nụ cười sâu xa.
Nguyên Bảo hung hăng nhéo thịt trên cánh tay anh " Vừa rồi em thấy Vưu Tinh Bân cùng Lý Lạc Nhi."
"Cái gì?" Uất Trì Dung quát nhẹ "Em nói em thấy ai?"
"Lý Lạc Nhi cùng Vưu Tinh Bân, bây giờ bọn họ đang nói chuyện phiếm với hai bác."
"Cậu có muốn đi xem không?" Thật không nghĩ đến hôm nay hôn lễ cũng có chuyện thú vị, BOSS giương lên nụ cười đùa cợt, sắc mặt Uất Trì Dung lập tức đen lại.
"Đáng chết, bọn họ vào bằng cách nào."
"Thiếp mời gửi đi rất nhiều, đoán chừng bị lộ." Loại chuyện như vậy khó tránh khỏi, trước kia Ngôn Sóc cũng hay thu được không ít thiệp mời kết hôn của những người xa lạ, loại chuyện vụn vặt này cũng khiến cho người ta phải nhức đầu.
"Đáng ghét, mình chỉ muốn kết hôn thôi mà, vả lại rõ ràng anh ta là đối thủ của cậu cơ mà, sao lại đến chỗ của tớ." Hàng năm đều có xui xẻo, năm nay lại đặc biệt có rất nhiều.
Khóe miệng Ngôn Sóc càng thêm sâu "Cho nên anh ta tới dự hôn lễ của cậu mà không phải của tớ."
Uất Trì Dung: ". . . . . ." Được rồi, tôi nói không lại người ta.
"Mình đi xem một chút, tránh cho người ta làm loạn."
"Ừ."
Trên thực tế, cấp dưới đã đủ loạn rồi, coi như có thêm người đến thì cũng chỉ khởi đầu náo loạn thôi.
Đoạn ngắn:
Ngày nào đó, người nào đó làm xong chuyện kia nhưng vẫn chưa thấy thỏa mãn, Nguyên Bảo tức giận bất bình "Tại sao mỗi lần đều là em ở phía dưới."
Lúc này BOSS cười "Em biết tại sao em phải gọi anh là ông xã không?"
"Tại sao?" Người nào đó còn không hiểu.
BOSS càng cười tươi rói." Bởi vì. . . . . . ông xã luôn luôn phải công kích. . . . . ."
Nguyên Bảo". . . . . ."
Đợi lúc Uất Trì Dung đi đến, phát hiện Vưu Tinh Bân và những người khác đang trò chuyện với nhau, Lý Lạc Nhi đứng ở một bên, hơi cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.
"Chú rể của chúng ta đã tới rồi kìa." Nhìn thấy anh đến đây, mấy người thanh niên trêu chọc, bình thường Uất Trì Dung Dung quan hệ với những người này không tệ, nở nụ cười nhẹ, không nói gì. Mời các bạn đọc tại để có chương mới nhanh nhất
Hai mắt Lý Lạc Nhi nhìn chằm chằm Uất Trì Dung, trong đôi mắt kia chứa rất nhiều phức tạp, trong khoảng thời gian ngắn anh không thể hiểu nổi.
"Kết hôn vui vẻ, Uất Trì Dung công tử." Vưu Tinh Bân tới gần rồi nói, Uất Trì Dung miễn cưỡng liếc nhìn anh ta một cái, trong mắt thoáng hiện lên chút không kiên nhẫn, hôm nay là ngày vui lớn, không thể bởi vì một người người đáng ghét mà làm mất hứng.
"Tổng giám đốc Vưu, có thể đến đây một chút được không? Tôi có chút chuyện muốn với anh nói." Vưu Tinh Bân không phản ứng kịp, đã bị kéo đi. dđlqd.com
"Lạc Nhi!" Vưu Tinh Bân vội vàng chạy tới, anh đẩy Uất Trì Dung ra, hốt hoảng lay thân thể của cô. Mời các bạn đọc tại để có chương mới nhanh nhất
"Cô ấy bị làm sao?"
"Tôi không biết." Uất Trì Dung lắc đầu một cái, nhìn vết máu trên đất, anh mơ hồ cảm giác được điều gì.
Hai mắt Ngôn Sóc hơi trầm xuống "Hôm nay không có phóng viên trà trộn vào, cậu đi gọi người giúp đỡ, sau đó gọi mấy người đến dọn dẹp ở đây."
"Để mình đi làm."
Chờ sau khi Uất Trì Dung đi, Ngôn Sóc tiến lên kéo Vưu Tinh Bân "Đi lái xe, bây giờ anh muốn lay cho cô ấy nhanh chết