Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bữa Tối Ở Cherating

Bữa Tối Ở Cherating

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 134921

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/921 lượt.

úp cô cầm hành lý, “Dép ở chỗ cũ, tự lấy.”
“Dạ.” Nhã Văn nặng nề lên tiếng, mở tủ lấy dép đi vào chân.
Ba ba quả nhiên đang ngồi trên ghế trong phòng khách, thái độ cực kỳ nghiêm túc.
“Ba, con mới về.” Nhã Văn sợ hãi mở miệng.
Thế nhưng ba không có phản ứng.
“À… Dì Thư Lộ báo trước với mọi người ạ?”
“Không phải.” Khẩu khí của Gia Thần có phân cứng nhắc.
“Xem tin tức nên thấy phỏng vấn có hai người.” Nhã Quân giải thích thêm.
“A… Đó là tường thuật trức tiếp sao?” Nhã Văn thốt lên kinh ngạc.
“Không định giới thiệu bạn con với ba à?” Bùi Gia Thần nhìn chằm chằm Bách Liệt đằng sau Nhã Văn, ánh mắt sắc như dao.
“Dạ, đồng nghiệp của con, Tưởng Bách Liệt.” Nhã Văn khép nép tâu ngay lên lão ba.
Sáu con mắt đều dổn thẳng vào Bách Liệt, ai cũng muốn nhìn xem anh ta định ứng phó với hai người đàn ông hoàn toàn không hoan nghênh kẻ địch bước vào địa bàn của mình như thế nào. Trái lại với mong đợi, Bách Liệt bình thản mỉm cười, đi tới trước mặt ba Bùi, rất có phong độ vươn tay:
“Chào ba ạ, cuối cùng cũng được gặp ba.”






Bọt Kem
“Ngại quá,” Bách Liệt ho nhẹ hai tiếng, “Có chút khẩn trương nên nói thiếu một chữ… Ba Bùi, bác có khỏe không ạ, cháu là Tưởng Bách Liệt.”
Nói xong, anh nheo nheo đôi mắt phượng, vẻ tươi cười vừa thật thà vừa đơn thuần khiến người ta muốn trách móc nặng nề cũng không đành.
“Xin chào… Xin chào…” Bùi Gia Thần hậm hực nắm lấy bàn tay vẫn đang hướng về phía mình nãy giờ, biểu tình có phần xấu hổ, vốn đã định bày vẻ mặt thối cho tiểu tử này ngửi, nhưng tự nhiên lại nhảy ra một tình huống ngoài dự kiến làm ông phải khách khí hơn bình thường.
“Anh ấy có thể ở lại nhà mình không ạ…” Nhã Văn lí nhí trong cổ họng, da đầu tê rần vì lo lắng.
“…” Nhã Văn không dám xoay người đối diện với ba, nước mắt đong đầy trên mặt.
“Thôi con cũng mệt rồi, nghỉ ngơi sớm đi.” Nói xong, ba ba đi ra ngoài nhẹ nhàng đóng cửa.
Nhã Văn ngồi ở trên giường, tay nắm chặt con gấu bông màu vàng, bôi hết nước mắt nước mũi tèm nhem lên người nó, cô bỗng bật cười.
Mặc kệ như thế nào, Nhã Văn rốt cuộc cũng đã về nhà, về tới mái ấm cô ngày nhớ đêm mong.
Sáng hôm sau, Nhã Văn lờ đờ thức giấc, có phần hoài nghi liệu tất cả phải chăng chỉ là một giấc mơ.
Thế nhưng bên cạnh cô rõ ràng có một con gấu bông trông đến ngốc nghếch, trên bàn có một quyển sách đọc dang dở mới chỉ lật phân nửa, phía trước cửa sổ cây xương rồng đã nở một đóa hoa hồng nhạt nhỏ xinh, tay nắm cửa vẫn buộc sợi ruy băng màu đỏ đang phất phơ trong gió.
Nhã Văn đi tới phòng khách, trên bàn ăn đặt bốn cái bánh quẩy và hai ly sữa, cô ngẩng đầu xem lịch trên tường, hôm nay mới thứ ba.
Đột nhiên có ai đó gõ cửa, Nhã Văn hơi ngẩn người, quyết định ra mở cửa trước. Bách Liệt đứng bên ngoài, tay cầm máy chụp ảnh, chăm chú ngắm ngay mặt Nhã Văn rồi bấm tách một cái.
Nhã Văn câm nín bất lực, qua vài giây mới nói: “Anh, anh tự nhiên sao chạy ra đây…”
“Không khí buổi sáng trong lành như vậy, không nên lãng phí nha.” Bách Liệt kiểm tra tấm hình vừa chụp, thuận đà cầm lấy bánh quẩy há miệng cắn một phát.
“…” Nhã Văn đóng cửa lại, ngồi bên bàn trân trối coi Bách Liệt ăn ngon lành.
“Sao vậy, chưa tin là mình đã ở nhà rồi à?” Bách Liệt nhìn cô như có như không.
“… Có một chút.” Cô luôn cảm giác tuy mình đang ngồi ở đây nhưng tâm hồn thì đã lơ lửng phương trời nào.
“Được rồi.” Bách Liệt dùng bàn tay đầy mỡ lục tìm trong túi quần lấy ra một tấm danh thiếp, “Sáng nay xin Bùi Nhã Quân đấy.”
Nhã Văn ngạc nhiên nhận lấy, tên Nhã Quân được phóng đại bên trong mảnh giấy nhỏ màu vàng, phía trên còn đề “Nhà thiết kế và trang trí nội thất.”
“Thật ra có nhiều lúc,” Bách Liệt mở miệng đầy ự bánh, lúng búng câu được câu chăng, “Phải công nhận anh ta vô cùng đỉnh.”
Nhã Văn nhàn nhạt cười cười: “Tôi nghĩ anh ấy sẽ rất hài lòng nếu nghe thấy anh nói vậy.”
“Phải không,” Bách Liệt nhón nốt cái bánh cuối cùng bỏ tọt vào mồm, “Còn chưa chắc đâu.”
Nhã Văn đứng dậy hỏi: “Tôi thay quần áo rồi đưa anh thăm thú, muốn đi đâu nào?”
“Đi…” Bách Liệt dài giọng, tỏ vẻ suy tư, “Đi đến nơi đã để lại cho cô những hồi ức hạnh phúc nhất có được không?”
Nhã Văn quay phắt, câu trả lời của anh khiến cô thật bất ngờ.
Nơi đã để lại cho cô những hồi ức hạnh phúc nhất… E rằng, mỗi ngóc ngách trong thành phố này đều từng tạo cho cô những kỷ niệm vui vẻ, mặc dù về sau tất cả đều trở thành những câu chuyện buồn. Thế nhưng trong cơn mơ ban đên, cô luôn nằm mộng thấy mình biến thành một chú chim nhỏ, sải cánh bay lượn giữa các tòa cao ốc trong thành phố, thật giống như cô chưa từng ra đi.
Tháng sáu sau sáu giờ chiều, Thượng Hải nóng hơn, ve sầu kêu râm ran, người dân mệt mỏi gà gật tan tầm.
Đồng hồ tính tiền trên xe taxi hiện lên một con số cực kỳ bắt mắt, Bách Liệt nghi ngờ hỏi: “Giá… 67 đồng nhân dân tệ, vậy là bao nhiêu?”
Nhã Văn bị anh đánh gãy dòng suy tưởng, liếc xéo con mắt: “Là 67 đồng chứ còn gì.”
“…”
“Khoảng 30 ringgit theo


Disneyland 1972 Love the old s