Tác giả: Cố Mạn
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341238
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1238 lượt.
tối, vẻ mặt Phong Đằng tuy lạnh nhạt nhưng không có vẻ gì là không vui, Sam Sam cũng hơi yên lòng, trở nên cẩn trọng vô cùng với tâm lý lúng túng như làm chuyện xấu vậy.
“Tuần sau anh đi Mỹ, chắc phải ở lại khoảng một tuần”.
“A…”.
“Em có thể đi với anh”.
“Ra nước ngoài? Em không có hộ chiếu”.
Phong Đằng vẫn tỏ vẻ bình thản, “Vậy thì thôi”.
Ăn xong đưa cô về nhà, lúc lên lầu, Phong Đằng bỗng gọi cô lại.
“Tiết Sam Sam”.
“Vâng?”.
Sam Sam quay lại, thấy Phong Đằng đang nhìn cô, mấy giây sau anh nói: “Em lên đi”.
Chớp mắt mà Phong Đằng đã đi được hai ngày rồi, nhưng ngay cả một cú điện thoại cũng không gọi, Sam Sam cứ cảm giác có gì đó lạ lùng.
Tối cuối tuần, Sam Sam nằm trên giường, mở to mắt nhìn trần nhà, không tài nào ngủ được…
Lẽ nào câu nói hôm đó của cô đã bị nghe thấy? Nhưng nếu nghe thấy thì boss sẽ không dễ dàng tha cho cô đâu, bình thường không có chuyện gì cũng tìm cớ để bắt nạt cô mà.
Có lẽ chỉ là bận quá chăng? Bên Mỹ không biết đã mấy giờ rồi, hay là gọi điện sang đó nhỉ.
Sam Sam đang bẻ ngón tay tính toán thời gian thì bất ngờ di động reo vang.
“Chưa nói, chị chạy từ Hàng Châu đến đây đó hả?”.
“Ừ”.
Sam Sam rất ngờ vực, “Liễu Liễu, rốt cuộc là chuyện gì, chị phải nói em biết chứ”.
Liễu Liễu mím môi: “Sau Tết chị và anh ta đã chia tay rồi”.
Sam Sam sững sờ: “Sao thế?”.
Liễu Liễu có lẽ thường ngày cũng không tâm sự với ai, bây giờ Sam Sam hỏi đến nên nói nhiều một cách bất thường, “Chị ghét bộ dạng khúm núm cầu cạnh của mẹ với anh ta, yêu cầu chị nịnh nọt anh ta, nghe lời anh ta, không cho phép chọc giận anh ta, chẳng lẽ chị không phải là người? Sam Sam, chị thực sự không chịu nổi nữa”.
“… Vậy sao chị còn đi khỏi nhà?”.
“Chị đã muốn đi từ lâu rồi, cả đời này chị chưa sống cho bản thân bao giờ. Dù sao công việc bên ấy cũng không làm được nữa, vừa khéo lên mạng tìm được một việc ở Hàng Châu”.
Sam Sam lo lắng: “Nhưng chuyện này chắc chắn không giấu được đâu. Lỡ như mẹ chị gọi điện cho anh ta…”.
“Anh ta đến đây rồi, chắc đã đổi sang số di động ở đây”. Liễu Liễu cắn môi, “Chị cũng biết không giấu được lâu, thôi giấu tới đâu hay tới đó vậy”.
Bà chị xưa nay ngoan ngoãn hiền lành lại hạ quyết tâm lớn nhường ấy, đương nhiên Sam Sam chỉ có thể ủng hộ, cô gật đầu, quyết định giúp chị mình che giấu đến cùng.
Thế nhưng tục ngữ nói rất đúng, không ai hiểu con gái bằng mẹ, trên thế giới này người hiểu con gái nhất không ai qua được mẹ cô ta, ngày thứ hai ở thành phố S, bác gái đã phát hiện.
Lần này bác gái quả thật giận không để đâu cho hết, lớn tiếng quát Liễu Liễu ngay trên phố, gì mà đã phí công nuôi mày lớn thế này, cả đời số nghèo khổ gì đó, cuối cùng còn mắng cả bố Liễu Liễu lúc đó cũng khuyên can rằng ông là người tầm thường, khiến cả đời bà chẳng có ngày nào được sống tốt.
Thấy mọi người đã sắp xúm lại xem, bố mẹ Sam Sam vội vàng vừa can ngăn vừa khuyên nhủ, nhưng làm sao dập tắt ngọn lửa thịnh nộ của bác gái được, cuối cùng ông nội vẫn phải quát một tiếng: “Có gì thì về nhà nói, đừng làm ầm ĩ nữa!”.
Bác gái vẫn có vẻ không cam tâm nhưng thấy ông nội mặt đỏ bừng bừng, thần thái khác lạ, sau đó “rầm” một tiếng, ông ngã nhào xuống đất.
Cả nhà giật mình khiếp đảm, làm sao còn nghĩ tới việc cãi nhau, cuống cuồng đưa ông vào bệnh viện, thế nhưng lại bị từ chối không điều trị.
Bác sĩ trong phòng cấp cứu bất lực buông điện thoại xuống, lắc đầu, “Tạm thời truyền nước ở đây vậy”.
Bộ phận nhập viện không chịu nhận thì ông cũng đành chịu, thấy cả nhà vẻ mặt hốt hoảng, ông an ủi: “Ở đây cũng vậy thôi, cứ truyền nước một ngày xem tình hình thế nào đã”.
Ông nội bây giờ đã tỉnh lại, tuy vẫn còn mệt mỏi nhưng đã tỉnh táo. Lúc nãy trên đường đến bệnh viện, nhà họ Tiết mới phát hiện ra ông lão nóng rực cả người, phần eo lại có vết sưng đỏ rất to, thậm chí còn thâm lại và nổi hạch. Hoàn toàn không giống tức quá mà ngất đi, có lẽ ông lão đã mệt mỏi từ lâu mà lại sợ làm phiền đến bọn trẻ, không đến mức hết chống cự nổi thì không chịu nói. Cuối cùng bị bác gái la hét như thế mới khiến ông giận dữ mà phát bệnh.
Bác sĩ đã nói thế thì cũng đành vậy thôi, bây giờ đã là buổi chiều, ông nội ban nãy được kiểm tra một loạt, thực sự không kham nổi việc qua bệnh viện khác hành hạ nữa. Huống hồ, đến bệnh viện khác liệu có tốt hơn ở đây không?
Sam Sam đã nghe nói chuyện khó được khám bệnh trong thành phố lớn, khi chuyện xảy ra với mình mới biết khó đến nhường nào.
Bác sĩ ở phòng cấp cứu cũng rất nhiệt tình, đến thăm mấy lần, trước khi tan ca còn dặn người nhà những việc cần chú ý. Buổi tối truyền nước xong, ông cụ đã ngủ say, mọi người cũng xem như yên tâm hơn.
Ngày hôm sau vẫn truyền nước, tình hình không tốt cũng không xấu, nhưng sự chắc chắn của bác sĩ vẫn khiến họ tin tưởng hơn. Ngày mai đã là thứ hai rồi, bà Tiết bảo Sam Sam đi làm, tuy cô không yên tâm nhưng trong nhà đã có nhiều người chăm lo, lúc này không cần đến cô. Xin nghỉ nhiều rồi, lúc có chuyện lại