Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bức Thư Bị Lãng Quên

Bức Thư Bị Lãng Quên

Tác giả: Cố Tây Tước

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341548

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1548 lượt.

...”
Lão tam: “Yên tâm, tôi sẽ giữ bí mật cho chị, mà lão đại “có lẽ” cũng không thấy chị “trốn nhà”.”
“...”
Lão tam: “Chị dâu, tiện thể nói một câu, tôi bị ngộ độc thực phẩm, rảnh thì đến bệnh viện thăm tôi nha!”
An Ninh không biết nên nói gì.
Một tiếng sau cô về đến nhà, bà Lý cũng từ chợ về, vừa bước vào cửa đã thấy con gái đang tập tễnh rót nước uống: “Ninh Ninh, chân con sao thế?”
“Trên xe con bị người ta giẫm vào.”
“Sao lại không cẩn thận như thế?”
Không thể nói là cô bị lạc mất hồn vía được: “Mẹ à, con giúp mẹ rửa rau.”
“Ngoan ngoãn ngồi đó đi. Lần sau phải nhớ, người ta giẫm con, con phải giẫm lại thật mạnh!”
Mẹ của cô rất đáng yêu!
Bữa tối, bà Lý cũng hỏi đến một việc: “Ba con đã nói chuyện công việc với con chưa?”
“Rồi ạ.”
“Con có dự định gì không?”
“Mẹ nói thử xem?”
“Mẹ không có gì đặc biệt phải nói, con cảm thấy đúng thì làm, là mẹ, mẹ chỉ hy vọng con sống hạnh phúc.”
“Con cảm ơn mẹ.”
Bà Lý cười nói: “Vậy chuyện tình cảm có động tĩnh gì không? Con gái mẹ xinh đẹp như thế này không thể không có người để ý được.”
“Con cảm ơn mẹ.”
“Bác cả của con cũng thường nhắc đến con, nói là sẽ làm mối cho con, chi bằng tuần này con đi xem mặt một người, không hợp cũng chẳng sao, cũng là có thêm một người bạn.”
An Ninh cúi đầu và cơm, lẩm bẩm nói: “Mẹ, con đã có đối tượng rồi.”
“Hả?”
Cô thở dài: “Con nói con đã có đối tượng rồi.”
Lần này bà Lý lại kinh ngạc: “Là nam hay nữ?”
An Ninh khẳng định lại một cách sâu sắc, mẹ cô quả nhiên rất đáng yêu.
Tối đó cô vẫn theo thói quen chat với chị họ, sau đó nói đến chuyện một người bạn của chị họ, một câu chuyện tình yêu vĩ đại... người yêu bị mất trí nhớ nay đã khôi phục, An Ninh có chút cảm động, thế là theo phản xạ cô MSN với Từ Mạc Đình, tuần trước anh nhắn tin số của anh cho cô, không kèm theo một ký tự tiếng Trung nào giải thích, lúc đó An Ninh còn tưởng là ám hiệu gì, sau một hồi vất vả giải mã cô gửi lại anh lời giải mã.
Giây lát sau, đối phương hỏi: “Cái gì thế?”
An Ninh “Mật mã Da Vinci.”
Mạc Đình: “... MSN.”
An Ninh: “Hả? Ờ.”
Aiz, tư duy của cô không thể bằng thần nhân được.
Lúc này An Ninh không thể xác định anh có online không, nhưng vẫn gửi tin đi: “Mạc Đình, nếu như, em nói là nếu như thôi nhé, nếu như anh bị mất trí nhớ, anh sẽ vẫn nhớ em chứ?” Ở bên anh đã lâu, chả trách lá gan của cô cũng to lên ít nhiều, có một số chuyện đùa còn có thể hạ bút thành văn rất tự nhiên.
Đối phương cũng online, mà câu trả lời của anh tương đối lý trí và khách quan: “Nếu đã mất trí nhớ, tất nhiên anh sẽ không nhớ.”
An Ninh không hài lòng với câu trả lời đi quá xa so với đáp án chuẩn, cô ân cần dạy dỗ lại: “Thực ra khi mất trí nhớ, loại tương đối thường gặp là chứng mất trí phân ly, triệu chứng này là không nhớ gì về bản thân, nhưng những ký ức khác lại rất hoàn chỉnh.”
Đối phương kiên nhẫn hồi đáp: “Thế thì sao?”
“Vì thế, anh có thể sẽ nhớ em, nhưng lại quên đi bản thân mình.”
Anh không hề phản đối: “Quan điểm đó rất tuyệt.”
“Cảm ơn.” Nói xong, cô mơ hồ cảm thấy có điều gì đó không đúng, anh hình như có hơi... chiều chuộng cô thì phải? Những gì không tầm thường đều không bình thường, An Ninh thay đổi chủ đề: “Hôm nay anh có đến trường không?”
“Có.”
“Vậy sao anh lại không đến tìm em?”
Đối phương rất lâu không trả lời, người lần đầu “vừa ăn cắp vừa la làng” dần dần cảm thấy áy náy, hổ thẹn xen lẫn căng thẳng, cô đang muốn anh khai thật để được khoan dung. Điện thoại bất ngờ gọi đến, chính là anh, cô cẩn thận nghe máy: “Xin chào.”
“An Ninh, anh đang ở dưới nhà em.”
An Ninh lần này đúng là nhảy dựng lên: “Không phải anh đang online sao?”
“Anh online bằng di động.”
Ách...
An Ninh mặc áo khoác chạy ra khỏi phòng, bà Lý đang ngồi đan áo trong phòng khách cau mày nói: “Vội vội vàng vàng làm gì thế?”
“Mẹ, con ra ngoài một chút.”
“Muộn như vậy à?” Bà Lý ngẩng đầu nhìn đồng hồ: “Đã quá tám giờ rồi.”
“Con đói, con tới chỗ bác Vương mua khoai lang nướng.”
Bà Lý cười nói: “Mới nói vậy mà mẹ cũng thấy hơi đói rồi, mua cho mẹ một củ về nhé.”
“... Vâng ạ.”
Lúc chạy xuống nhà, cô liền thấy Từ Mạc Đình đang ngồi cạnh bồn hoa, hai chân bắt chéo, ánh đèn đường chiếu lên người anh, anh tuấn nho nhã, quả nhiên là hoàng thân quốc thích có khác.
An Ninh chỉnh lại vẻ ngoài một chút rồi mới bước tới. “Hi.”
Mạc Đình nhẹ nhàng vỗ vào bên cạnh ý bảo cô ngồi xuống cạnh anh. An Ninh ngồi xuống như không có chuyện gì, cô nghĩ sẽ không hỏi tại sao anh biết địa chỉ nhà cô, nhưng: “Sao anh lại đến đây?”
“Không phải em muốn gặp anh sao?” Anh chậm rãi nói.
Từ lão đại, anh tuyệt đối rất háo thắng.
“Em lạnh không?” Anh hỏi.
“Em không sao.” Cô thực sự không cảm thấy lạnh, vì lúc nãy chạy quá nhanh mà.
“Vậy ngồi đây với anh một lúc nhé.” Giọng anh hơi khàn, thần sắc mệt mỏi.
Từ Mạc Đình ngồi cạnh bồn hoa, nhẹ nhàng dựa vào vai cô, nhưng anh chỉ nhắm mắt được có mười phút.
Vì An Ninh cảm thấy hơi đau vai, cô nhẹ nhàng ho một tiếng, phá vỡ sự