Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bùi Sơ Ảnh

Bùi Sơ Ảnh

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341319

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1319 lượt.

ới chịu nhận sai?”
“Thôi đi, em không muốn cãi nhau với anh. Hôm nay chỉ là một bữa cơm bình thường nhưng không ngờ bị anh bắt gặp. Em nhận sai, được chưa? Em không nên xuất hiện trong tầm mắt của anh, khiến anh mất hứng! Em thề, từ nay về sau sẽ không để chuyện này xảy ra lần nữa. Như thế được rồi chứ gì? Xin anh đừng can thiệp vào chuyện của em!”
Cô nhún nhường. Lần nào cũng vậy, luôn là cô xuống nước trước.
“Chẳng qua anh chỉ sợ em bị người ta mang bán đi thôi! Không có kinh nghiệm làm việc như em thì ai chịu thuê làm chứ? Anh sẽ lo việc khác cho em.”
“Bị bán đi cũng còn tốt hơn ở công ty nhìn anh. Đúng đấy, em không có kinh nghiệm làm việc, đấy chẳng phải do anh cả sao? Chính anh là người mang em đi khi em còn chưa kết thúc kì thực tập, chính anh năm xưa quì gối cầu xin em. Nếu đã thấy em chướng mắt thì tốt nhất đừng có nhìn.” Lần này nói xong, Sơ Ảnh đi thẳng vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại.
Cô nghĩ, anh chắc chắn đang tức điên lên. Mặc dù nói là thỏa hiệp, nhưng công việc này, cô không thẻ đánh mất. Dù sao lần này cô cũng quyết kiên trì đến cùng, mặc kệ anh phẫn nộ đến đâu đi chăng nữa. Tuy rằng, cô không mấy tự tin, nếu thật sự anh không cho cô làm việc, cô vẫn phải chịu thua, chẳng thể đấu lại anh.
Hẹn hò ư? Từ này thật lực cười.
Qua một lúc lâu vẫn không nghe thấy bên ngoài có động tĩnh gì, cô không biết anh đã ra khỏi nhà hay chưa. Trước đây mỗi lần cãi nhau, sau kho cô xuống nước nhận sai, anh đều đạp cửa bỏ đi, chưa bao giờ người rời đi là cô. Lúc này, cô có phần sợ hãi. Cố Diễn Trạch là người cố chấp, rất nhiều chuyện nếu không có được đáp án như ý thì anh sẽ không chịu từ bỏ.
Nhớ đến những lần về nhà bố mẹ chồng, chính anh là người giải thoát giúp cô mỗi khi bị nhắc đến chuyện con cái, cô nghĩ, mình không nên chống đối anh.
Sơ Ảnh mở cửa, đèn ngoài phòng khác vẫn sáng nhưng không thất người đâu. Cõ lẽ anh đã đi thật. Cô thở dài. Không thể trách cô được, cô vốn định thỏa hiệp, chính anh không cho cô cơ hội.
Nhưng khi tiếng thở dài của cô vừa dứt, Cố Diễn Trạch liền từ ban công đi vào, ánh mắt bình tĩnh nhìn cô.
Sơ Ảnh sững người một lúc, định nói “anh vẫn ở đây à?” Nhưng may mà ngăn lại được. Cô nhất định phải giữ mình tỉnh táo.
“Ăn cơm chưa?” Hỏi xong, Sơ Ảnh muốn tát cho mình một cái, Rõ ràng anh bắt gặo cô ở nhà hàng, đương nhiên anh tới đó ăn rồi chưa còn gì nữa. Đúng là sau khi đại chiến xong, tế bào não tê liệt không ít.
“Chưa”
Nghe thấy anh trả lời như vậy, Sơ Ảnh có cảm giác mình được đại xá. Cô lập tức quên đi sự khó chịu ban nãy, đi vào bếp làm đồ ăn.
Lúc mới kết hôn, Cố Diễn Trạch nghĩ cô không biết nấu ăn nên mời một người giúp việc về. Nhưng vì cô không thích trong nhà có người lạ nên mới mới được một tháng đã cho người ta nghỉ việc. Khi đó, anh cũng không hỏi nguyên nhân, chỉ cười hì hì nói với cô: “Sau này đành làm phiền đôi tay vợ yêu rồi.”
Thực ra tay cô cũng không quá đẹp, nhưng anh kiên trì giữ suy ghĩ có phần trẻ con: “Phụ nữ tay càng đẹp thì càng hạnh phúc”. Vì thế, mỗi lần ăn cơm xong, anh đều chủ động rửa bát, anh bảo, nước rửa bát sẽ làm hỏng tay của cô.
Quãng thời gian đó, hai người rất vui vẻ, mặc dù thỉnh thoảng cũng có lúc không thoải mái.
Sơ Ảnh làm mấy món đơn giản, sau đó nấu một bát canh trứng cà chua.
Cố Diễn Trạch nhìn bàn ăn, mỉm cười. Sơ Ảnh lấy làm lạ nhưng không hỏi. Trước kia cô từng nghe anh nói, sau khi ăn no, tâm trạng anh luôn rất tốt.
Cố Diễn Trạch động đũa vài miếng rồi thản nhiên nói: “Anh đã từng nói với em chưa, anh ghét nhất cà chua”.
Sơ Ảnh kinh ngạc, mỗi lần nấu cơm, cô đều làm thêm món canh này. Lúc đầu vẻ mặt của anh đúng là hơi lạ, nhưng anh đều uống hết.
“Chẳng phải anh đều…”
“Đấy là vì em chỉ biết làm mỗi món canh này mà không chịu học làm món khác. Em ngại phiền phức, ngại bận rộn.”
“Anh có thể bảo em.”
Cố Diễn Trạch không tiếp lời, Sơ Ảnh càng không biết anh đang nghĩ gì. Đột nhiên cô nghĩ đến một câu truyện đọc được trên mạng. Người đàn ông đề nghị li hôn với vơ, cô gái nấu một bát cháo đậu xanh cuối cùng cho chồng, nhưng lần này anh ta từ chối. Cô hỏi lí do, anh ta nói anh ta không hề thích, chỉ vì cô biết nấu mỗi món cháo này nên mới ăn.
Khi người đàn ông còn có thể bao dung, anh ta sẽ ăn món cháo đậu xanh mà anh ta vốn rất ghét, nhưng khi anh ta không còn bao dung nữa thì anh ta sẽ từ chối.
Sơ Ảnh cảm thấy tình huống của mình khá giống câu chuyện ấy. Cô nhìn Cố Diễn Trạch, anh vẫn lặng yên ăn cơm.
Cơm nước xong xuôi, anh buông đũa, chẳng hiểu nghĩ tới chuyện gì, anh vẫn duy trì tư thế cũ.
“Em thừa nhận, em tìm việc mà không nói với anh là em sai. Nhưng hiện giờ em đã quen với công việc đó rồi, nếu anh nhất định muốn em thôi việc để đến chỗ anh làm, em không chỉ mất thời gian gây dựng quan hệ với đồng nghiệp, mà còn khiến anh gặp nhiều rắc rối.
Hơn nữa, chẳng phải anh rất ghét những người dựa vào mối quan hệ để thăng tiến hay sao? Giờ em vào công ty làm, anh sẽ cho em làm gì? Mọi người sẽ đối đãi với em thế nào?”
Cố Diễn Trạch vẫn im lặng, cúi