Tác giả: Diệp Văn Du
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341831
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1831 lượt.
i vừa chững chạc cẩn thận, lại vừa phải lịch sự, Lộ Nghiên bật cười vì yêu cầu anh đưa ra.
Trước cửa tòa nhà, một đám mấy người đang bước vào, tiếng nói chuyện không to lắm, trong đó xen lẫn những tiếng cười. Lộ Nghiên nghiêng đầu nhìn về phía đó, đứng giữa đám đông rõ ràng là Trần Mặc Đông, bên cạnh anh còn có cấp trên trực tiếp của cô và Tiểu Mông – người đã lâu cô không gặp. Trần Mặc Đông mỉm cười nghe người bên cạnh nói gì đó, thỉnh thoảng gật đầu.
Không ngờ mình lại gặp Trần Mặc Đông ở đây, ngoài sự ngạc nhiên, Lộ Nghiên còn có chút hoài nghi. Lúc hai người bắt gặp mắt nhau, Lộ Nghiên rõ ràng thấy ý cười xấu xa trong ánh mắt Trần Mặc Đông, vì đang ở nơi công cộng nên cô đành nhẫn nhịn. Vu Vân Trạch dường như cũng quan hệ tốt với tầng lớp thượng lưu, lúc anh sắp đến gần Trần Mặc Đông còn có vài người chào hỏi anh, rồi anh lịch sự giới thiệu Lộ Nghiên với mọi người, Lộ Nghiên chỉ mỉm cười phối hợp, có thể coi là phối hợp rất ăn ý.
“Tỉnh lại nào.” Hai người đi xa rồi, Vu Vân Trạch lắc lắc tay trước mặt Lộ Nghiên. Thực ra Lộ Nghiên đang lo lắng vì sao cái cà vạt kia lại xuất hiện trên cổ Trần Mặc Đông, rõ ràng khi đi công tác anh không mang theo.
“Bị sếp Trần cướp mất hồn rồi à? Em nói xem em chê anh Vu đẹp trai này điểm nào? Đúng là đau lòng.”
“Người anh nói là một người trong đám vừa nãy à?”
“Dù sao anh ta cũng chỉ đẹp trai hơn anh một chút thôi. Mà anh nói này, sao em có thể hồ đồ đến thế, em đến đây làm việc mà không biết cả đại boss của mình sao?”
“À, trò chơi giết người của anh, cũng có đại boss nhỉ.”
Chưa đến mười phút, hai người đã tới một cửa hàng hoa, chọn một chậu cây dương xỉ nhỏ, nhìn rất dễ thương, lá nhỏ tí. Hai người rất mãn nguyện, cơ bản đã phù hợp với yêu cầu hà khắc của người nào đó.
Lộ Nghiên vận động cổ một chút, công việc một ngày cuối cùng đã kết thúc. Sự bất ngờ trưa nay khiến hiệu suất làm việc của cô giảm thấp, hạng mục công việc được Tiểu Lộ nhắc nhở cô mới nhớ ra, nếu không chúng cũng bị cô cho trôi lên chín tầng mây.
Lộ Nghiên gọi điện thoại cho mẹ nói là hôm nay không về nhà. Cô đi chợ mua đồ ăn để nhét đầy cái tủ lạnh ở nhà. Lúc về đến nhà, cô đang muốn lấy thìa khóa mở cửa thì cửa đã mở rồi. Trần Mặc Đông đứng bên trong cánh cửa nhìn ngắm Lộ Nghiên đang ra sức xách hai túi đồ nặng, sau đó mới ung dung đón lấy.
Lộ Nghiên chỉ làm hai món chay đơn giản, rất hợp ăn với cháo. Bình thường Trần Mặc Đông không kén ăn, chỉ cần đảm bảo sức khỏe, ít dầu mỡ, điều này rất hợp với nguyên tắc nấu ăn của Lộ Nghiên, cũng là một trong số ít điểm chung của hai người.
“Mấy ngày nay em không ở đây à?”
“Vâng, vì em sợ rất nhiều thứ.”
“Chỉ vì sợ thôi à?”
“Cái cà vạt của anh chẳng phải không mang đi theo sao?”
“Anh về nhà rồi mới qua đó, em để ý thật tỉ mỉ đấy.”
“Chỉ là em thấy màu của cái cà vạt này rất hợp với một chiếc túi của em.”
Vài ngày không gặp nên buổi tối cả hai người quấn lấy nhau. Sau cơn mãnh liệt, Trần Mặc Đông nằm sấp trên người Lộ Nghiên, Lộ Nghiên bị đè nên hơi khó thở, nhưng cô cũng không có sức lực đẩy anh ra, cũng không còn sức để nói với anh rằng lúc này cô chỉ muốn ngủ.
Lộ Nghiên cảm thấy trên người nhẹ nhõm, ngay cả hô hấp cũng dễ dàng, sau đó ngực mình bỗng lạnh, cô mở mắt thấy Trần Mặc Đông đang đeo cho cô một sợi dây chuyền. Sợi dây chuyền có hình cỏ bốn lá, từng phiến lá là một miếng ngọc xanh lục trong suốt, rất tinh xảo.
Lộ Nghiên nhớ lại lần đầu tiên hai người ở cạnh nhau, Trần Mặc Đông đã tháo sợi dây chuyền trên cổ cô xuống. Sự do dự trong phút chốc của Lộ Nghiên như thể nếu sợi dây này mất đi, cô sẽ không tồn tại nữa. Sợi dây ấy là do Thẩm Nham tự tay mài thanh sắt từng chút một, sau đó được Lộ Nghiên mạ lớp màu cô thích nhất, làm thành một thứ đồ trang sức. Tuy nó chỉ có một chữ Y (Y là chữ cái đầu trong tên của Thẩm Nham, vì “Nham” đọc là “yán”), nhưng lại là thứ đồ tồn tại trong kỷ niệm mấy năm của hai người, và thể hiện tương lai tốt đẹp của hai người. Vậy mà cuối cùng Lộ Nghiên vẫn để cho Trần Mặc Đông tháo nó xuống.
Trần Mặc Đông hôn cô. “Sau này đừng đeo sợi dây này nữa.”
“Ừm.” Lộ Nghiên khẽ trả lời.
“Tặng em quà mà em chẳng có chút biểu cảm nào cả.” Câu nói của Trần Mặc Đông kéo Lộ Nghiên ra khỏi kí ức.
“Không phải vừa nãy đã thể hiện rồi còn gì?”
“Đó là biểu cảm của anh, không phải của em.”
“Có khác biệt sao? Chuyện này đôi bên đều có lợi mà.”
Trần Mặc Đông lại leo lên người Lộ Nghiên, bên tai cô nghe thấy tiếng cười và hơi thở ấm áp của anh.
“Trần Mặc Đông, cảm ơn anh, em rất thích.”
Trần Mặc Đông chống người dậy, nhìn Lộ Nghiên, sau đó cúi đầu ngậm lấy đôi môi mọng đỏ của cô.
Trong phòng là một màn cảnh xuân yêu đương.
Điệu Hát Du Dương
Trong lúc rảnh rỗi, Lộ Nghiên nhớ tới cuộn băng Thẩm Tiếu gửi đến. Vốn dĩ Thẩm Tiếu định tới tham gia hôn lễ của Lộ Nghiên và Trần Mặc Đông, Lộ Nghiên có ý khuyên cô không cần đặc biệt như vậy, nhưng vẫn không biết nên mở miệng thế nào. Mà cuối cùng c