Tác giả: Diệp Văn Du
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341835
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1835 lượt.
ô ấy cũng không tới, như thể xảy ra chuyện gì đột ngột, ngày hôm đó cô ấy chỉ gọi điện nói vài lời chúc phúc khuôn mẫu. Hai tuần sau hôn lễ, họ nhận được quà và cuộn băng Thẩm Tiếu gửi, trong điện thoại cô ấy không nhắc đến những thứ này, vì thế lúc nhận được Lộ Nghiên rất ngạc nhiên.
Quà tặng là một cặp gấu teddy mặc quần áo cô dâu chú rể, rất giống ngày tổ chức đám cưới họ mặc. Hai con gấu nhỏ rất đáng yêu, được làm khá tinh tế. Lộ Nghiên đặt chúng ở trên giá cạnh đầu giường phòng ngủ. Ngoài ra, quà tặng còn có một mặt dây chuyền, tuy nói là mặt dây chuyền nhưng nhìn lại giống một chiếc nhẫn hơn, chỉ là có thêm một sợi dây nhỏ, mặt hình vương miện, xung quanh đính những viên kim cương trong suốt, ở giữa có hạt kim cương hình trái tim, nhô lên hơi cao một chút.
Cuộn băng ấy, cô vẫn chưa kịp xem, ban ngày đi làm, buổi tối lại bị Trần Mặc Đông triền miên quấn lấy gay gắt. Bất luận Lộ Nghiên làm gì, chỉ cần Trần Mặc Đông không bận, cô chắc chắn sẽ bị anh lừa gạt lên giường, Lộ nghiên kháng nghị nhưng đều bị tàn nhẫn bác bỏ. Điều này đã khiến Lộ Nghiên từng nghĩ rằng cơ thể bình thường của mình thực sự có sức hấp dẫn lớn với Trần Mặc Đông. Nhưng không lâu sau đó, Trần Mặc Đông bận tối mặt tối mũi, đến mức chuyện đó với Lộ Nghiên cũng lực bất tòng tâm, chỉ khi nào có thời gian mà không khống chế được dục vọng mới “dày vò” Lộ Nghiên một trận.
Trong cuộn băng, Thẩm Tiếu đã thay đổi kiểu tóc, mái tóc thẳng đã biến thành cuộn sóng, hơi giống hồi Lộ Nghiên chưa cắt tóc, nhưng không dài hơn tóc cô là mấy. Thẩm Tiếu chúc mừng cô, sau đó không biết sao lại chuyển sang nói tới những thí nghiệm của mình, nói được một nửa, cánh cửa phía sau Thẩm Tiếu bị mở ra, Lộ Nghiên thấy một nửa bên người của người đó xuất hiện, tinh thần cô bỗng có chút căng thẳng, cô nắm chặt chiếc điều khiển, tim đập rất nhanh. Lộ Nghiên dần lấy lại tinh thần, cô phát hiện tất cả lại bình thường, cánh cửa phía sau Thẩm Tiếu đã đóng, lúc này Thẩm Tiếu đang cầm hai con gấu teddy nói gì đó. Dường như tất cả những gì lúc nãy đều là ảo giác, Lộ Nghiên tua đoạn băng đi một chút, rồi ấn tạm dừng. Sau khi bỏ qua một số chuyện sau lúc Thẩm Nham bước vào, cô lại bắt đầu mở tiếp, Thẩm Tiếu vừa mới dừng vấn đề về những thí nghiệm của cô ấy, đã chuyển sang nói về chuyện quà cưới.
Lộ Nghiên gõ nhẹ cửa rồi bước vào, Trần Mặc Đông từ máy tính ngẩng đầu liếc nhìn, chỉ vài giây ngừng lại, rồi bắt đầu quay lại làm việc. Hành động này của Trần Mặc Đông khiến Lộ Nghiên không biết làm sao, đồng thời cảm thấy mình vô cùng buồn cười, mặt càng lúc càng nóng. Nhưng đã như vậy rồi thì cứ thêm một chút mặt dày nữa, Lộ Nghiên đặt cốc sữa bên bàn làm việc.
“Uống cái này đi.” Giọng nói gượng gạo.
Lộ Nghiên nói xong, không đợi Trần Mặc Đông trả lời, xoay người rời đi, không ngờ Trần Mặc Đông đứng dậy ôm cô ngồi xuống. Lộ Nghiên hoảng hồn, ra sức túm lấy vạt áo trước của Trần Mặc Đông.
Trần Mặc Đông lấy chiếc áo vest phía sau, choàng lên người Lộ Nghiên, sau đó tiếp tục vùi đầu làm việc. Lộ Nghiên dịu dàng ngồi trong lòng Trần Mặc Đông, đầu gối trên vai anh, tay nghịch chiếc cúc áo anh. Mỗi một chiếc áo của Trần Mặc Đông đều có hàng cúc với hình thức rất tinh xảo và đẹp. Lộ Nghiên nghi ngờ khi chọn sơ mi, anh chỉ quan tâm đến cúc áo. Căn phòng rất yên tĩnh, thỉnh thoảng mới có tiếng click chuột. Sau đó, Lộ Nghiên cảm thấy buồn ngủ, ngay cả việc chống đỡ mở mí mắt cũng khó khăn.
Lộ Nghiên nhích người, cô đã ngồi tê cả người mà Trần Mặc Đông vẫn không có phản ứng gì, quả nhiên là người cuồng làm việc.
“Vẫn chưa làm xong à?”
Trần Mặc Đông liếc nhìn Lộ Nghiên cười, Lộ Nghiên lúc ấy mới nhận ra câu nói của mình có ý nghĩa khác, nhất là trong cảnh đêm sâu tĩnh mịch, thời khắc dòng tình bắt đầu rung động.
“Cái này làm xong rồi, còn cái sau nữa.” Nụ cười của Trần Mặc Đông phát ra sự liều lĩnh, ngay cả đôi mắt cũng mờ ám không rõ, Lộ Nghiên lúc này mới hiểu ý của Trần Mặc Đông, khuôn mặt đỏ lựng.
Trần Mặc Đông ôm Lộ Nghiên đến nhà tắm.
“Chúng ta đều tắm rồi mà.”
“Tắm thêm lần nữa.”
Trong nhà tắm, trong phòng ngủ, cảnh xuân liên tiếp diễn ra.
Lộ Nghiên nằm gối lên vai Trần Mặc Đông, trán chạm vào cằm của anh, một bàn tay đặt ngang ngực anh, còn Trần Mặc Đông lại nhàn nhã nghịch mái tóc của Lộ Nghiên.
“Hôm nay có phải em lại làm sai việc gì à?”
“Không có.”
Nghe thấy tiếng cười của Trần Mặc Đông, Lộ Nghiên nhận thấy nhiệt tình hôm nay đã bán đứng chính mình.
“Em chỉ vì thỏa mãn chính nhu cầu của mình thôi.” Lộ Nghiên giải thích.
“Lẽ nào bình thường anh chưa làm em thỏa mãn?” Vừa nói, Trần Mặc Đông vừa kéo người Lộ Nghiên đặt dưới thân, thuận thế vào trong lần nữa.
“Lưu manh, bại hoại.” Tuy nhiên, giọng nói yếu ớt của Lộ Nghiên lại mang một hương vị khác so với câu chữ.
Lộ Nghiên không nói gì thêm, hai người cùng nhau rung động một lần nữa.
Thời gian tiếp theo, vì công việc, Trần Mặc Đông rất bận rộn xã giao, tiệc tùng. Đa số buổi tối, Lộ Nghiên một mình trong phòng trống, đến sáng đã thấy Trần Mặc Đông ngủ say bên cạnh.