Tác giả: Nhã Mông
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341183
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1183 lượt.
h:
- Anh có cần em giúp gì không?
- Không cần đâu. - Anh nói.
- Vậy thì thôi. Em ra ngoài đây.
- Em đi đâu?
- Em hẹn Kim Na đi uống cà phê.
- Ờ! Cô ấy đâu? – Bỗng anh hỏi.
- Ai cơ ạ?
- Âu Dương San San.
- Chị ấy về rồi ạ. - Cô nhún vai, dáng vẻ rất bất cần.
- Cô ấy không sao chứ?
- Anh lo cho chị ấy sao? – Cô cười hỏi anh.
- Anh chỉ tiện hỏi thế thôi.
- Xì! – Cô lườm anh rồi bước ra khỏi phòng.
Khi Âu Dương San San đi về, cô ấy có nói với Bối Nhĩ:
- Nhất định chị sẽ cố gắng. Chị không muốn bỏ anh ấy. - Bối Nhĩ chỉ cười bởi cô hiểu quá rõ lòng anh Lý Bối Nhĩ. Từ phút giây Âu Dương San San sống chết yêu anh Lý Bối Nhĩ thì chị ấy đã nắm chắc phần thất bại rồi. Rốt cuộc chị ấy có biết chơi đàn dương cầm không? Chị ấy không thua một nhạc cụ hay một ai đó mà là một đoạn ký ức được viết lại. Bối Nhĩ hiểu rất rõ, điều đáng sợ nhất chính là thua những ký ức. Vì người ta có thể chiến thắng con người còn ký ức thì dù bạn có cố gắng đến mấy, bạn vẫn không thể nào thay đổi được những thứ đã diễn ra.
Lý Bối Nhĩ và Kim Na hẹn nhau tại một quán cà phê ở trung tâm thành phố. Khi cô đẩy cánh cửa gỗ nặng trịch của quán cà phê và bước vào bên trong thì mấy chiếc chuông màu bạc lắc lư trên đầu cô như thể hiện sự chào đón nồng nhiệt vậy. Bước vào trong, cô không thấy Kim Na mà chỉ nhìn thấy Đặng Bành.
- Sao anh lại...
- Sao cô lại... - Cả hai người đều cảm thấy kinh ngạc.
- Kim Na hẹn tôi đến đây. - Cô giải thích trước.
- Cô ấy cũng hẹn tôi đến đây nói chuyện. - Anh lạnh lùng nói.
- Ồ! - Cô đáp lại. Thực ra anh ấy không cần nói thì cô cũng đoán được rốt cuộc họ muốn nói chuyện gì.
- Hay là cô ngồi xuống đây đợi đi. - Anh bảo cô.
- Có tiện không ạ?
- Không sao đâu. - Anh nhún vai thể hiện vẻ chẳng phiền gì nhưng mặt anh lại che đi một tầng mây u buồn.
- Tổng giám đốc Hách... Ồ, tôi nói là mẹ cô, bà ấy đã hỏi thăm tôi về tình hình của cô. – Anh ấy cố tìm chuyện nói đề phá vỡ bầu không khí khó xử giữa họ.
- Vậy sao?
- Ừ.
- Anh đã trả lời thế nào?
- Tôi nói cô là một cô gái rất được.
Cô cười:
- Làm sao anh biết?
- Tôi biết cô từ lâu rồi. – Anh nói.
- Vậy à! Từ bao giờ?
- Từ trước khi tôi và Kim Na lấy nhau.
Ðó là khi anh ấy và Kim Na mới quen nhau không lâu, anh ấy đã đến Học viện Điện ảnh và nhìn thấy các học viên đang đóng kịch. Lúc ấy, Lý Bối Nhĩ đóng vai một cô gái bị mắc chứng tự kỷ. Cô đã diễn cực kỳ xuất sắc, mỗi động tác nhỏ, mỗi ánh mắt hoang mang đều thể hiện trạng thái trầm cảm. Còn Kim Na đóng vai chị gái cô, một cô gái thành thị có tính cách phóng khoáng, vô cùng lạc quan, luôn cười nói không ngừng. Hai chị em họ với tính cách hoàn toàn trái ngược nhau đã tạo nên nét tương phản mạnh mẽ trên sân khấu. Khi tấm màn buông xuống, anh đã ghi nhớ kỹ cái tên Lý Bối Nhĩ trong lòng.
- Lý Bối Nhĩ hơi chau mày, cố gắng chuyển đề tài nên cô lẩm bẩm mộtcâu:
- Rốt cuộc Kim Na muốn làm gì đây?
- Cô có chuyện gì gấp ư? - Anh ấy hỏi cô.
- Gì cơ?
- Tôi nói là, nếu cô có việc gấp thì cô cứ đi trước. Tôi ở lại đợi cô ấy là được rồi. – Anh ấy nói.
Cô nhìn anh ấy lạnh lùng buông một câu:
- Hai người vẫn còn qua lại với nhau ư?
Anh ấy lắc đầu:
- Không.
- Tại sao? Cô ấy vẫn còn yêu anh mà. - Cô nói.
- Cô đến làm thuyết khách cho cô ấy sao? - Anh ấy hỏi cô.
- Không, tôi không có ý gì đâu.
- Thực ra, tôi vẫn còn yêu cô ấy. - Anh ấy nhấp một hớp cà phê, lặng lẽ nhìn cô, - Nhưng chúng tôi đều quá ích kỷ, hai người ích kỷ không thể nào chung sống với nhau được.
Nhiều năm sau, khi anh ấy nhận ra rằng tình yêu là thứ cần có lòng vị tha thì anh ấy không thể ngờ rằng để hiểu được điều đó, anh ấy đã phải trả giá bằng chính cuộc hôn nhân của mình.
Cô có thể hiểu ý của Đặng Bành nhưng điều cô không thể hiểu được là tại sao hai người vốn yêu nhau thế mà chỉ một tiếng nói “tạm biệt” đã có thể trở thành những người xa lạ, chẳng hề quan tâm đến nhau, thậm chí còn không hề muốn gặp nhau nữa? Vậy thì tình yêu mà chúng ta luôn theo đuổi mỏng manh và dễ vỡ đến thế ư?
Dưới ánh đèn nê ông bên ngoài cửa sổ đang dần sáng, tiếng nhạc du dương bên trong các dãy nhà cũng vang lên thật nhẹ nhàng mặc cho khách bộ hành trên phố đông vẫn vội vàng chen nhau bước đi. Thậm chí, chẳng người nào muốn dừng lại dù chỉ một giây để nhìn khuôn mặt lặng im của đối phương. Cô cảm thấy nơi mình sống đúng là một thành phố lạnh lẽo, không có một chút hơi ấm nào cả.
- Ái chà! Hai người đều đến rồi. – Kim Na nhìn họ cười hì hì rồi đưa tay lên nhìn đồng hồ nói:
- Xin lỗi nhé. Hình như tớ đến muộn.
- Na à. – Lý Bối Nhĩ gọi cô ta, ý bảo cô ta ngồi xuống bên cạnh mình.
- Sao thế? – Thấy họ im lặng nên Kim Na tỉnh bơ như chưa có gì, - Có phải tớ làm phiền hai người nói chuyện không?
- Cậu nói gì thế? – Bối Nhĩ lườm cô ta một cái.
- Đặng Bành, anh sao thế? Đi gặp em một chút mà anh khổ sở thế sao? – Cô ta tiếp tục khiêu khích.
- Chúng ta nói chuyện đi. – Đặng Bành nghiêm túc nói.
- Vâng. Nói chuyện. – Cô ta giơ tay lên giữ