Tác giả: Nhã Mông
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341197
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1197 lượt.
ửa.
Thực ra, từ lần đầu tiên gặp Lý Bối Lỗi, Tỉnh Điền đã cảm thấy Bối Lỗi rất thân thiết. Đặc biệt là nụ cười của anh, giống hệt nụ cười của người con gái mà anh ta đã từng yêu. Anh ta cũng không thể hiểu nổi sao mình lại đem so sánh một chàng trai với một cô gái, nhưng thật sự họ rất giống nhau. Sau đó, anh ta mạnh dạn đoán rằng, chàng trai này có thể có mối quan hệ đặc biệt nào đó với người con gái mà mình từng yêu.
Nhớ lại năm đó, Tỉnh Điền đã bất chấp tất cả để từ bỏ Bối Nhĩ nhưng anh lại không thể nào quên được cô. Làm sao có thể quên được chứ? Cô chính là người đã gây dựng nên sự nghiệp ngày hôm nay của anh. Cô đã vì anh mà hy sinh tất cả. Hằng đêm, mỗi lần từ nơi quay phim mệt mỏi trở về nhà, vừa mở cửa ra là anh đã nằm lăn quay ra nền nhà, lúc đó trong đầu anh lại không ngừng hiện lên hình ảnh của cô năm đó. Nhưng anh chẳng thể làm gì mà chỉ có thể một mình tiến lên phía trước. Bởi anh phải tạo nên sự nghiệp của riêng mình và anh càng không thể đánh mất tất cả những gì hôm nay anh đã có.
Khi Lý Bối Lỗi cùng bạn đi ăn về, anh nghe đồng nghiệp trong Đài truyền hình nói rằng Tỉnh Điền đến tìm anh, anh ta còn muốn đến nhà anh nữa. Hình như là anh ta lái xe thẳng từ Ðài truyền hình về nhà anh thì phải. Nghe đến đó anh thầm nghĩ không biết liệu Bối Nhĩ sẽ thế nào khi thấy Tỉnh Điền? Bộ dạng hoảng loạn của cô năm đó lại hiện ra trong đầu anh, vì thế lúc này đây phải được nhìn thấy cô thì anh mới cảm thấy thật sự yên tâm.
Cô nói rằng không có ai đến cả và cả bộ dạng của cô cũng bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra. Vì thế anh đoán có lẽ Tỉnh Điền chưa đến hoặc là khi anh ta đến, Bối Nhĩ không biết. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa cô cũng chưa gặp Tỉnh Điền, như thế là anh yên tâm rồi. Kỳ thực anh đâu biết rằng, sau bao nhiêu năm qua Bối Nhĩ đã học được cách che giấu tình cảm thật của mình, không để lộ ra nét mặt bên ngoài.
Cô lấy đĩa phim do anh ta đóng ra khỏi đầu đĩa và cố gắng bẻ nó thành hai mảnh. Trong màn đêm u tối, tiếng chiếc đĩa phim bị bẻ làm đôi tựa như tiếng tuổi trẻ đang vỡ vụn bên tai. Tình yêu đầu đã khiến cô trăm nghìn lần nhớ rồi cuối cũng cũng chỉ còn là cát bụi.
- Thực ra, hôm nay Tỉnh Điền có đến. - Khi ăn cơm, cô bỗng nói với anh.
Anh như phun hết cơm trong miệng ra bàn:
- Cái… cái gì?
- Hôm nay, Tỉnh Điền có đến. - Cô bình tĩnh nhắc lại. Cô cảm thấy mình không cần phải giấu anh. Trong căn hộ rộng lớn này, Lý Bối Lỗi là người thân duy nhất của cô. Cô cần được anh hiểu, được anh ủng hộ.
- Anh ta… Anh ta có nói gì không?
- Không. Anh ấy không biết em ở nhà.
- Vậy à! - Anh uống một ngụm nước cho bình tĩnh lại, - Thực ra, anh ta đến tìm anh.
- Tìm anh ư?
- Ừ. Mấy hôm trước, anh ta đến tham gia chương trình và có mượn anh một đĩa nhạc. Hôm nay, chắc là anh ta đem đến trả.
- Ồ! Hóa ra là vậy.- Cô đáp lại, lòng cô bỗng càng thêm trống trải hơn bởi lúc đó cô vẫn còn cho rằng anh ta đến tìm cô. Trước đây, dù hai người quen nhau khá lâu nhưng cô chưa từng dẫn anh ta về nhà chơi. Thế mà cô lại từng mơ rằng, anh ta có thể tìm ra nơi cô ở trong thành phố phồn hoa này, rồi anh ta sẽ đến gõ cửa nhà cô. Cuối cũng anh ta cũng đến, nhưng đáng tiếc lại không phải đến tìm cô.
Cô cúi thấp xuống cố gắng ăn nốt những hạt cơm cuối cùng, và đâu đó trên khóe môi cô còn đọng lại nụ cười u buồn.
Kể từ sau khi Tỉnh Điền đến, tâm trạng của Lý Bối Nhĩ mãi vẫn không thể bình thường lại được. Cô bỗng muốn gặp lại anh ta, dù không nói câu gì, chỉ đứng nhìn anh ta từ xa cũng được.
- Anh không đồng ý. - Anh Lý Bối Lỗi gạt phắt ngay ý nghĩ của Bối Nhĩ.
- Anh không đồng ý ư? - Cô ngạc nhiên nhìn anh.
- Phải. Anh không đồng ý.
- Tại sao anh lại không đồng ý? Anh dựa vào cái gì mà không đồng ý? - Tâm trạng của cô có chút xúc động. Dường như cô không ngờ anh Lý Bối Lỗi lại có thái độ như vậy.
- Bởi vì anh không muốn thấy em lại bị tổn thương lần nữa. – Anh nói rõ ràng từng câu từng chữ cho cô nghe, - Em đi tìm anh ta nói chuyện gì? Với địa vị và tầm ảnh hưởng của anh ta ngày hôm nay, liệu anh ta có thể nghe em nói gì? Chưa biết chừng em chưa gặp được anh ta thì đã bị trợ lí của anh ta ngăn lại ở ngoài cửa rồi.
Anh bước đến bên cạnh, đặt hai tay lên vai cô rồi cúi xuống nhìn mắt cô mà nói:
- Nghe anh đi. Bối Nhĩ, những chuyện đã qua rồi hãy để cho nó qua đi. Đừng cố gắng giữ mãi những hồi ức như vậy bởi chúng chẳng còn ý nghĩ gì nữa đâu.
Cô gắng sức đẩy tay anh ra, giận dữ nói:
- Ai nói là chẳng còn ý nghĩa gì? Chị Khả Lam bỏ đi lâu như vậy, anh có quên chị ấy không? Anh có quên mọi chuyện trong quá khứ không? Anh dám nói rằng chúng chẳng còn ý nghĩa gì với anh không?
- Chuyện đó không giống nhau. – Anh hét lên với cô, - Tỉnh Điền và Khả Lam vốn là hai người hoàn toàn khác nhau.
- Nhưng họ đều có ý nghĩa với chúng ta. - Cô giận dữ nhìn anh.
Anh trầm tư gật đầu:
- Phải. Anh thừa nhận là anh vẫn chưa quên được Khả Lam. Nhưng trong lòng anh hiểu rất rõ, giữa bọn anh luôn tồn tại một khoảng cách như thế nào. Giống như chơi đàn dương cầm, khi