Tác giả: Nhã Mông
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341198
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1198 lượt.
i đến đâu thì anh ấy vẫn mãi ở bờ bên này của chị. E là cả đời này chị cũng không thể nào bước qua được.
- Có chuyện này em không biết có nên nói với chị không? - Bối Nhĩ bỗng nói.
- Còn có chuyện tệ hơn cả chuyện chị thất tình sao? - Cô ấy hỏi.
- Anh Bối Lỗi sắp đi Anh.
Cô ấy ngẩn người nhìn Bối Nhĩ, mãi sau mới nói được một câu hoàn chỉnh:
- Nhưng... nhưng Khả Lam đã về rồi mà.
Sao chị biết chị Khả Lam đã về rồi? - Bối Nhĩ ngạc nhiên nhìn cô ấy.
- Chị… chị đoán thế. - Cô ấy vội uống một ngụm rượu nữa như đang muốn che giấu điều gì.
- Có phải chị đang giấu em điều gì không? - Bối Nhĩ hỏi.
Cô ấy lặng lẽ gật đầu, buồn bã nói:
- Thực ra, hôm đó Khả Lam đã đến nhà em.
- Hôm nào cơ ạ?
- Hôm đó, chị ra mở cửa, cô ấy nghĩ rằng mình đến nhầm địa chỉ nên đã bỏ đi luôn. Sau đó, chị cũng không nói với em. Chị xin lỗi. Chỉ vì... chỉ vì chị quá sợ mất anh ấy. - Cô ấy đau khổ nói.
Bối Nhĩ thở dài, cô tiện tay chộp lấy ly rượu trên tay Âu Dương San San, ngẩng đầu lên uống cạn. Men rượu nồng nặc trong cổ họng khiến cô ho sặc sụa.
- Em không nên động đến mấy thứ này. - Âu Dương San San cười lạnh lùng nhìn cô.
- Thứ này đắng thật đấy!
- Lòng chị còn cay đắng hơn- Cô ấy nói.
- Chị đã từng nghe câu chuyện nào thế này chưa? - Bối Nhĩ hỏi cô ấy.
- Chuyện gì cơ?
- Có một người pha rượu bị mắc bệnh ở giai đoạn cuối. Anh ta rất yêu một cô gái và anh ta thề rằng sẽ pha cho cô loại rượu ngọt ngào nhất thế gian. Vì việc đó mà anh ta quên ăn quên ngủ nên cuối cùng anh đã bị lao lực, lại thêm bệnh rất nặng. Anh ta đã để lại cho cô gái đó ly rượu ngọt ngào nhất thế gian, nhưng khi cô gái đó uống ly rượu anh ta cho thì cô lại cảm thấy nó cay đắng hơn bất cứ thứ gì cô từng uống.
- Vì lòng cô ấy đắng cay. - Cô ấy nói.
Bối Nhĩ gật đầu.
- Người pha rượu đó thật là ngốc!
- Bây giờ, chị cũng ngốc hệt như anh ta.
Cô ấy bỗng bật cười:
- Em nghe câu chuyện đó ở đâu vậy?
- Em tự bịa ra đấy.
- Đúng là chỉ có em thôi. – Âu Dương San San đặt tay phải lên vai Bôối Nhĩ, nói với cô. - Chị phải tiếp tục sống cho tốt.
- Chỉ có sống mới có thể đem lại vị ngọt ngào cho người mình yêu. – Bối Nhĩ bổ sung.
- Bối Nhĩ, cảm ơn em.
Lý Bối Nhĩ cười lắc đầu:
- Em có làm gì đâu.
Khi họ từ quán rượu bước ra thì trời cũng đã hừng sáng. Lý Bối Nhĩ giơ tay vẫy một chiếc taxi, ngoái đầu nói với cô ấy:
- Chị San San, em đưa chị về nhà nhé.
Âu Dương San San không lên xe mà chỉ lặng lẽ nhìn cô:
- Em sẽ nói với anh ấy thế nào?
- Nói gì cơ?
- Chuyện Khả Lam về rồi ấy.
- Em cũng không biết nữa. - Lý Bối Nhĩ nhún vai, cố thử làm cho mình thoải mái hơn.
- Nếu chị nói cho em biết chuyện này sớm hơn thì tốt biết mấy. Tất cả đều là lỗi của chị. - Cô ấy lại nói.
- Không phải lỗi của chị.
- Em nghĩ tình yêu là gì? - San San hỏi cô.
- Tác thành. - Bối Nhĩ trả lời.
Âu Dương San San lặng lẽ gặt đầu:
- Tác thành cho tình yêu của anh ấy cũng là cách để giải thoát cho chị.
Người lái xe taxi hết kiên nhẫn nhấn còi inh ỏi:
- Hai cô à, hai cô có thể lên xe rồi nói chuyện tiếp được không?
Hai người nhìn nhau cười. Lý Bối Nhĩ ngồi lên xe taxi đi trước. Còn Âu Dưong San San một mình lê bước trên con phố lớn vắng vẻ. Cô ấy không muốn về nhà, không muốn nghe mẹ cô phàn nàn mãi không thôi. Những cơn gió lạnh thổi vào mặt khiến những lọn tóc vương trên mặt cô dạt ra. Cảm giác nôn nao là điều khiến cho người ta thật đau đầu nhưng cô chưa bao giờ tỉnh táo với tình cảm của mình như lúc này.
- Đến lúc buông tay rồi. - Cô tự nói với bản thân. Những chiếc lá rụng trên mặt đất đang cuộn bay dưới chân cô. Cô bỗng cảm thấy mùa thương cảm này sắp đi xa rồi.
Cô đã từng coi người đàn ông đó là mùa ấm áp nhất, vậy mà bây giờ, mùa đó đang làm tan nát toàn bộ trái tim cô.
- Em ra ngoài từ lúc nào thế? - Lý Bối Lỗi sa sầm mặt mày nhìn Bối Nhĩ vừa bước vào cửa, lớn tiếng hỏi cô.
- Từ tối qua ạ. - Cô mệt mỏi đổ vật ra ghế sô pha trả lời anh.
- Trước đây, em chưa bao giờ qua đêm ở ngoài.
- Em đi tìm chị San San. Tâm trạng của chi ấy rất tệ!
- Cô ấy làm sao?
- Anh nói xem. - Cô hết kiên nhẫn nhìn anh, giận dữ nói. - Anh nghĩ rằng chị ấy cũng có thể vui vẻ nhảy múa giống như anh lúc này sao?
- Em đang chỉ trích anh sao?
- Em xin lỗi. - Cô mệt mỏi xua tay nói với anh. – Chỉ là em muốn chắc chắn rằng liệu anh có thể không đi Anh không thôi.
Anh rút chiếc vé máy bay trong túi ra đưa cho cô xem:
- Em muốn anh xé nó đi giống như năm năm trước sao.
Cô không nói gì, ngồi dậy đi lên phòng mình. Thực ra cô cũng không biết nói với anh thế nào. Không phải là cô không muốn anh đi Anh, chỉ là cô sợ anh đang tràn đầy hy vọng sang đó rồi nó lại biến thành nỗi thất vọng tràn trề mà thôi.
Trước khi Bối Lỗi bước đến chỗ cây dương cầm thì mười đầu ngón tay của anh đã chạm vào các phím đàn rồi. Trong nháy mắt, những tiếng nhạc phát ra đã đi vào tận nơi sâu thẳm trong tâm hồn anh. Anh nhớ rất rõ buổi biểu diễn ở Nhật Bản năm đó, Khả Lam nắm chặt tay rồi giơ lên