Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Buông Tay Để Yêu

Buông Tay Để Yêu

Tác giả: Nhã Mông

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341186

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1186 lượt.

ả mọi chuyện cho anh biết không.
- Em sao thế? - Lý Bối Lỗi buông bát đũa xuống nhìn cô - Em không muốn để anh đi à?
- Không ạ. - Cô lặng lẽ lắc đầu. - Chỉ là...
- Chỉ là làm sao?
- Anh sẽ đi bao lâu?
- Khoảng một năm, có thể lâu hơn một chút.
- Anh đi học nâng cao ư?
- Cứ coi là vậy đi.
- Nếu... Nếu anh không tìm thấy chị ấy thì sao?
Anh cười:
- Hoá ra là em lo lắng chuyện này. Lẽ nào, em quên mất là anh làm nghề gì sao? Nếu anh không biết tìm người mình yêu ở đâu thì chẳng lẽ anh cũng không biết tìm một nghệ sĩ vi ô lông nổi tiếng ở đâu sao?
Cô bỗng ngẩng đầu nhìn anh, nhưng cô lại không biết nên nói với anh thế nào. Người anh yêu đã không còn chơi đàn vi ô lông nữa và cũng đã về nước rồi, nhưng chị ấy vẫn không dám đến gặp anh. Thực lòng có không nhẫn tâm làm tổn thương anh một lần nữa. Cuối cùng, anh đã bước ra khỏi vục sâu và bắt đầu đối diện với tình cảm chân thật của mình, vui vẻ theo đuổi khát vọng đích thực của bản thân, làm sao cô có thể ngăn cản anh được chứ? Nó sẽ như dội một gáo nước lạnh vào đầu anh. Cô không muốn làm như vậy.
- Nếu chị ấy đã có người khác rồi thì sao? - Cô hỏi anh, thử xem có dập tắt được hy vọng đi tìm chị ấy của anh không.
Anh ngẩn người khoảng một phút rồi xua tay cười nói với cô:
- Không đâu. Anh có linh cảm rằng cô ấy sẽ đợi anh đến đón cô ấy về.
- Nếu lỡ chị ấy không đợi anh nữa thì sao?
- Bối Nhĩ! Hôm nay em sao vậy? Tại sao em lại cứ nghĩ như vậy?
- Không... không có. - Cô vội vàng giải thích. - Chỉ là em... chỉ là em lo chuyện đó có thể xảy ra thôi.
- Nếu như vậy thì anh cũng sẽ mỉm cười chúc cô ấy hạnh phúc. - Anh nói. - Khả Lam là một cô gái tốt, cô ấy đáng được hưởng hạnh phúc. Nếu anh không thể đem hạnh phúc đến cho cô ấy thì anh hy vọng sẽ có một người khác thay anh làm điều đó.
Lý Bối Nhĩ thờ dài. Cô biết có nói nữa cũng không thể ngăn được bước chân của anh. Chỉ là, cô có nên nói cho anh biết, thực ra chị Khả Lam đã về nước rồi không?
Gần đây, Lý Bối Lỗi luôn bận rộn chuẩn bị cho chuyến đi ra nước ngoài lần này. Còn Bối Nhĩ thì ngày nào cũng thấy mâu thuẫn và bất an, bởi cô vẫn chưa đủ dũng khí để nói cho anh biết sự thật. Đêm nay, Âu Dương San San bỗng gọi điện cho cô:
- Bối Nhĩ! Bây giờ em có rảnh không?
Tiếng trong điện thoại rất ồn, Lý Bối Nhĩ vỗ trán, ngồi dậy hỏi lại:
- Bây giờ, chị đang ở đâu?
- Chị đang quán rượu trên đường Thượng Hải. - Giọng cô ấy nghe thật buồn bã và mệt mỏi.
- Chị khóc ư? - Bối Nhĩ hỏi cô.
Bối Nhĩ! Chị không chịu nổi nữa. Chị cảm thấy mình sắp sụp đổ rồi. Chị không muốn tiếp tục thế này nữa. Chị phải làm sao mới có thể thoát khỏi tình trạng này đây? - Cô hét lên trong điện thoại như thể đang cãi nhau với những âm thanh hỗn tạp trong quán rượu. – Bối Nhĩ! Em nói cho chị biết. Chị nên làm thế nào mới thoát khỏi chuyện này đây?
- Chị đừng như vậy. - Bối Nhĩ khuyên cô. - Chị hãy nghĩ thoáng một chút, có rất nhiều việc không thể miễn cưỡng được.
- Chị biết. Nhưng chị không thể vượt qua được nỗi khổ này. Chị thật sự rất đau khổ! Chị chỉ muốn chết quách đi cho xong.
- Chị San, San, chỉ đừng nghĩ quẩn. Chị đợi em nhé, em sẽ đến ngay. – Bối Nhĩ vừa cởi bộ đồ ngủ vừa hét lên trong điện thoại. - Chị đừng đi đâu đấy. Đợi em nhé.
Gác điện thoại, cô với chiếc áo phông trắng và chiếc quần bò màu lam trong tủ quần áo, mặc vào rồi vội vàng chạy ra ngoài.
Gió đêm rất lạnh! Bước từ trên taxi xuống, cô nhìn ánh đèn chói mắt ở cửa quán rượu, thầm nghĩ, rốt cuộc thành phố này có bao nhiêu kẻ cô đơn có thể dùng rượu để bầu bạn qua đêm đây? Có thể ban ngày họ rạng rỡ là vậy nhưng khi màn đêm buông xuống, họ lại biến thành những con quỷ cô đơn không nơi nương tựa.
Lý Bối Nhĩ bước vào quán rượu, đứng gần cửa ra vào, thấy Âu Dương San San. Cô ấy đang tì một tay trên quầy rượu, đầu gục trên cánh tay, cả người giống như một chiếc bình rỗng.
- Sao chị lại uống đến nông nỗi này? - Bộ dạng của cô ấy khiến Bối Nhĩ kinh hãi.
- Tình yêu của chị hết thật rồi, chẳng còn gì nữa. - Cô ấy nói trong nước mắt.
Bối Nhĩ ngồi xuống bên cạnh cô ấy, xót xa nói:
- Chị vẫn có thể gặp được người tốt hơn mà.
Cô ấy buồn bã lắc đầu.
- Bao nhiêu năm qua, cái gì có thể thử chị đã thử cả rồi nhưng chị không thể quên được tình yêu của mình. Chị vẫn yêu anh ấy. Thậm chí, chị còn không thể kìm nén được nỗi nhớ anh ấy.
- Chị nên tha cho bản thân chị đi.
- Chị không làm được. - Cô ấy vẫn xua tay. Từ ngày đầu tiên gặp anh, mọi tâm tư suy nghĩ của cô ấy đều dồn cả cho anh. Cô ấy vốn nghĩ rằng sẽ có một ngày làm cho anh cảm động, nhưng cô đã nhầm. Anh nói rõ với cô ấy rằng anh không yêu cô ấy và dù cô ấy có vì anh mà làm bất cứ chuyện gì thì cũng chỉ có thể khiến anh cảm kích mà thôi. Tuy nhiên, cảm kích không phải là yêu, cô ấy không cần sự cảm kích của anh.
- Hay là chị ra ngoài đi, đi du lịch, hoặc là đi thay đổi không khí, tâm trạng của chị sẽ khá hơn đấy. - Lý Bối Nhĩ đề nghị.
Cô ấy ngẩng đầu uống cạn ly rượu rồi nói với Bối Nhĩ trong giọng ngà ngà:
- Dù chị có đ


Polaroid