Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Buông Tay Để Yêu

Buông Tay Để Yêu

Tác giả: Nhã Mông

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341195

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1195 lượt.

ỡ không khí trầm lặng đó, cười hỏi anh. - Tôi nghe nói anh bị thương. Bây giờ thế nào rồi?
- Ổn rồi. – Tỉnh Ðiền cười đáp lại, ánh mắt anh vẫn nhìn về phía Bối Nhĩ.
- Trông anh đúng là hồi phục rồi đấy.
- Bác sĩ nói không gì đáng ngại nữa. Sắp có thể bắt đầu công việc được rồi, Phó tổng giám đốc Đặng à. - Trợ lý anh nhanh nhân đáp.
- Tỉnh Điền, anh thật may mắn vì tìm được một người trợ lý tốt như cô Dương Tử. - Đặng Bành cười nói.
- Phó tổng giám đốc Đặng quá khen rồi. Tôi chỉ làm việc tôi nên làm thôi.
Ðặng Bành cười gật đầu, quay sang Tỉnh Điền nói:
- Anh phải mau khỏe lại đấy. Anh nhớ là chúng ta vẫn còn một hợp đồng quảng cáo đấy nhé.
- Cảm ơn Phó tổng giám đốc Đặng đã nhắc nhở. – Tỉnh Điền chua xót nói. Khi anh nhìn thấy Lý Bối Nhĩ sánh vai bên người đàn ông khác đi về phía anh, trái tim anh bỗng dấy lên nỗi chua xót vô ngần. Cảm giác ghen tị và không cam lòng dần chiếm lấy trái tim anh, nó tích dần thành cơn giận vô cớ.
- Vậy thì... chúng tôi đi trước nhé. - Đặng Bành cố chạm vào tay Bối Nhĩ, lúc đó anh phát hiện tay cô lạnh ngắt.
- Hả? Gì cơ? - Cô đột nhiên ngẩng đầu nhìn anh.
- Cô sao thế? Cô không khoẻ à?
- Không... không có gì. - Cô phủ nhận, nhìn anh với vẻ hối lỗi. - Anh vừa nói gì vậy?
- Tôi nói là tôi đưa cô về nhà nhé.
- Vâng. - Cô cúi đầu bước qua Tỉnh Ðiền, trong giây phút bước đến gần anh, cô thì thầm một câu. - Tạm biệt.
- Bối Nhĩ... – Tỉnh Điền bỗng quay người lớn tiếng gọi.
- Chúng ta cũng phải đi rồi. - Dương Tử kéo vạt áo anh, thì thầm nhắc nhở.
- Có chuyện gì vậy? - Bối Nhĩ xoay người nhìn anh.
Ánh mắt anh tràn đầy vẻ ghen tị. Dường như anh có rất nhiều điều muốn nói với cô, nhưng cuối cùng, anh chỉ có thể chán nản xua tay nói:
- Tạm biệt.
Gió biển lặng lẽ thổi vào mặt, họ bước những bước nặng nề đi ngược hướng nhau. Những ký ức đồn dập kéo về rồi thoáng chốc lại tan thành cát bụi. Nhiều lúc, chia ly cũng chỉ là khoảng cách của một cái quay người.
Trên đường về, Bối Nhĩ không nói câu nào. Tình yêu nồng thắm của nhiều năm trước đã kéo cô và Tỉnh Ðiền lại gần nhau hơn, gần đến mức có thể chạm da thịt nhau. Họ vô cùng hiểu nhau, đến mức không cần mở miệng thì đối phương cũng có thể đoán ra người đó muốn nói gì. Tình yêu đã từng khiến họ từ xa lạ trở nên thân thiết, nhưng đến giờ họ còn trở nên xa lạ hơn cả người qua đường. Cô tựa lưng vào thành ghế, buồn bã nghĩ: Hoá ra, không có sợi dây tình yêu thì giữa họ chẳng còn gì nữa, họ mãi mãi không thể trở thành bạn bè. Nhưng họ đã từng có những ngày tháng tuyệt vời bên nhau. Cô không dám quay đầu lại, bởi một khi quay đầu lại có nghĩa là cô sẽ tiếp tục rơi vào vòng đau khổ.
- Cô đang nghĩ gì thế? - Ðặng Bành bỗng hỏi.
- Tôi đang nghĩ, nếu sớm biết không thể có được thì thà đừng có còn hơn.
- Cô ám chỉ thứ gì thế? Là một đồ vật hay là... một con người? - Anh hỏi cô.
- Tất cả đều hết rồi. - Cô nói. Bây giờ, cô lại nghĩ nếu lúc đó cô không bắt đầu với Tỉnh Điền thì tốt biết mấy. Ít nhất họ vẫn có thể thẳng thắn gặp nhau giống như bạn bè, giống như cô và Dã Tốt.
- Nhưng nếu thật sự yêu mà không giành lấy tình yêu thì chắc chắn sau này cô sẽ hối hận. - Anh nắm lấy vô lăng, quay lại nhìn cô.
Cô vẫn luôn ngoảnh đầu ra cửa số, nhìn ánh đèn màu rực rỡ treo trước các cửa hàng. Những sắc màu rực rỡ đó gợi cô nhớ về tình yêu tươi đẹp trong quá khứ. Vậy mà hôm nay, màu sắc đẹp đẽ đó lại như chiếc gai đâm vào trái tim nhạy cảm của cô. Cô và Tỉnh Ðiền đã từng lén trốn khỏi trường và trải qua một đêm đông lạnh giá trên chiếc ghế dài bên đường dưới ánh đèn màu ấm áp đó. Ký ức về tình yêu của họ đã bị năm tháng ăn mòn dần. Cô đau buồn nghĩ.
- Nếu trong tương lai, tôi yêu một nơi nào đó thì tôi sẽ ở đó mãi mãi, không bao giờ rời xa. Dù nó có ở bên bờ nào trong cuộc sống của tôi thì tôi nhất định sẽ tìm cách đến đó.
- Nếu cô yêu một người thì sao? - Anh hỏi cô.
- Nếu yêu một người... - Cô ngập ngừng, nhìn ánh đèn đường lướt qua cửa sổ xe, buồn bã nói. - Tình yêu không phải là chuyện đơn phương, không phải anh muốn giữ thì có thể giữ được. Nhiều lúc chúng ta chỉ có thể nhìn thấy nhau ở bên bờ nào đó, nhưng lại mãi mãi không thể đến đó, không thể đến đó được...
- Bối Nhĩ, cô biết không? Dường như lúc nào cô cũng mang một tâm sự u buồn.
- Anh phát hiện ra điều đó từ khi nào? - Cô ngoái đầu nhìn anh.
- Từ lần đầu tiên gặp cô.
- Trong hôn lễ của anh ư? - Cô bỗng bật cười.
- Không. Nói chính xác là bảy năm trước. - Anh cũng quay đầu nhìn cô nói tiếp:
- Khi đó, cô ở trên sân khấu, còn tôi là khán giả.
Ðó là lần đầu tiên Bối Nhĩ bước lên sân khấu, bạn bè của Đặng Bành ở Học viện Điện ảnh kéo anh đến xem biểu diễn. Hôm đó có rất nhiều người, anh ngồi lọt thỏm giữa đám đông ồn ào. Trên sân khấu xuất hiện một cô gái mặc chiếc váy trắng dài, châm chậm bước đến, hai tay chống cằm ngồi xuống sân khâu nhẹ nhàng nói một câu:
- Yên tĩnh thật đấy! - Thế là dưới sân khấu bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường. Cô gái đó đã khiến lòng anh trở nên tĩnh lại giữa đám đông ôn ào


Disneyland 1972 Love the old s