pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em

Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341473

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1473 lượt.

g bỉnh.
“Chu Cần, tôi xưa nay luôn bài xích chuyện tỷ đệ luyến.”
“Vậy sao? Tôi còn tưởng người từ nước ngoài trở về sẽ thoáng hơn chứ, hiện giờ tỷ đệ luyến không phải đang mốt sao?”
“…” Cổ họng Chung Tình nghẹn lại, bị sặc nước miếng của chính mình, mắt mở to, thằng nhóc này quả là nói cũng không được.
“Cậu thích tôi ở chỗ nào?” Cô thật sự buồn bực, họ chỉ gặp vài lần, cậu ta chẳng lẽ đối với cô là nhất kiến chung tình, gặp quỷ rồi, chuyện tình kiểu này c ô bây giờ không còn tin nữa.
Nhưng Chu Cần không trả lời, vì người phục vụ đưa đồ ăn lên.
Nhìn cậu ta không ngừng gắp rau vào bát cô, cô bắt đầu có chút khó chịu, có những việc khiến người ta không thích.
“Em luôn im lặng, nhưng không khô khan, khi xuất thần ánh mắt xa xăm, giống như có rất nhiều tâm sự. Em không biết ánh mắt như vậy sẽ khiến đàn ông quan tâm sao? Sẽ khién người ta muốn thăm dò tâm sự của em.” Chu Cần mỉm cười nói.
Chung Tình trừng mắt liếc Chu Cần, có chút ngoài ý muốn, những gì anh nói đều đúng, tuy trên mặt vẫn tươi cười, nhưng không hề có vẻ trêu chọc.
“Tuổi đối với em là vấn đề, đối với tôi thì không. Tôi hy vọng sự thẳng thắn của tôi sẽ không dọa em chạy mất, bằng không, chúng ta có thể làm bạn trước, ít nhất, cũng giúp tôi biết em không ghét tôi.” Anh nở nụ cười, bên miệng có hai má lúm đồng tiền, anh là thật tâm.
Chung Tình thở sâu, “Tôi sẽ không làm bạn với người thích tôi.” Tình bạn và tình yêu không thể cùng tồn tại, cô đã từng nhận được bài học.
“Vậy nếu tôi không có ý đồ thì được chứ, dù sao em bây giờ cũng không có câu trả lời.” chu Cần kiên trì nói, cười nháy mắt mấy cái, lại gắp cá vào bát cho cô.
“….” Cô đột nhiên không nói gì. Chẳng lẽ đúng như báo chí nói, tỉ lệ nam nữ trong nước mất cân bằng nghiêm trọng, đàn ông không tìm được đàn bàn, sẽ phát triển theo hướng nam nam. Cậu ta chẳng lẽ vì lo lắng chuyện đó mà gặp người phải ra tay luôn.
Chu Cần bắt đầu công khai theo đuổi Chung Tình, khi tan tầm sẽ đón đường đi nhờ xe cô, lần nào cũng đưa theo một hai đồng nghiệp, khiến cô không thể cự tuyệt. Kết quả chưa đến nửa đường đã đá người ta xuống xe, chính mình vui vẻ hưởng thụ ngồi trong tòa lâu đài hạnh phúc với Chung Tình.
Chung Tình đối với anh vừa giận vừa buồn cười, nghiêm chỉnh cảnh cáo anh, tuyệt đối không được nói gì làm người trong công ty hiểu lầm. Chu Cần cười nhẹ trong lòng, sao còn cần tôi nói? Đám nam giới trong công ty đều đã bị anh cảnh cáo rồi.
Chung Tình thấy mọi người trong công ty cũng không nói gì về họ, nghĩ lời cảnh cáo của mình hữu hiệu, nên không để ý nhiều nữa. Nhân viên bộ phận thiết kế đều là những kẻ có cá tính, chỉ làm việc của mình.
Trong sự nhiệt tình quá mức của Chu Cần, Chung Tình bắt đầu thường đi đến khu vực gần công ty ăn. Nói chuyện lâu ngày, Chung Tình và Chu Cần cảm thấy khá hợp nhau. Anh luôn nhiệt tâm giới thiệu cho cô những tin tức mới nhất trong lĩnh vực điện ảnh, tìm hiểu sở thích của cô, Chung Tình lần nào cũng cười cười, suy nghĩ xem có nên tìm một cô bé nào đó để dời sự chú ý của anh không.
*
Chung Tình ăn cơm xong về phòng, mở máy tính, đăng nhập MSN, hình cái đầu Chu Cần ở trên mạng nhấp nháy. Lúc ở nước ngoài cô vẫn dùng MSN, không quen dùng QQ. Lúc ở công ty, mọi đồng nghiệp đều dùng QQ, chỉ có cô và một vài người không dùng QQ, sử dụng MSN để nói chuyện. Chu Cần vì cô mà lập một nick MSN.
“Mai trời mưa, có thể tiện đường đến đón tôi không?”
Tiện đường? Cô muốn đi đón anh cũng phải mất mười lăm phút đi ngược đường, cô nhanh chóng phục hồi, “Cậu ở phía Nam, tôi ở phí Bắc, xa lắm.”
“Mai mưa to, em nhẫn tâm để tôi đứng trên đường đông đúc suốt một giờ sao?” Một biểu tình đáng thương hiện trên màn hình.
“….”, giao thông thành phố W quả thật khó nói được.
“Cùng lắm thì, giữa trưa mời em ăn một bữa to, đừng có tiếc chút tiền xăng chứ.” Một đôi mắt hoa đào ướt át.
Chung Tình chần chừ, “Được rồi.”
“Vậy có thể đến sớm một chút không, tôi sẽ đãi em ăn phở bò ở dưới tầng nhà tôi, cam đoan em nếm qua sẽ không bao giờ quên.”
Người này thật đúng là được một tấc lại muốn tiến một thước, “Như vậy, cậu mỗi ngày lại có xe để đi nhờ?”
Một biểu tình vô tội, “Phụ nữ thông minh, đàn ông phải làm sao bây giờ!” Nhìn biểu cảm đó, Chung Tình nhịn không được nở nụ cười.
“Đừng cười, đàn ông thật tình không thể tùy tiện giễu cợt.” Nụ cười của Chung Tình cứng đờ, chậm rãi đóng cửa sổ nói chuyện.
HÌnh cái đầu của Chu Cần còn lóe lóe, Chung Tình làm như không thấy, mở hòm thư MSN, nhận thư của bạn.
*
Cuối tuần, Chung Tình như thường lệ lái xe đến nhà Chu Đồng.
Vào đến tòa nhà, đã thấy Mạnh Tưởng quay lưng lại cửa, tự mình châm trà cho bác Chu, quay đầu cười với cô, “Chào buổi sáng.” “Chào buổi sáng.” Chung Tình mang đồ vào bếp.
Mỗi tuần, cô đều đến nhà họ Chu ăn liên hoan, nên luôn đến siêu thị mua đồ trước. Vào phòng bếp, đã thấy trên bàn có rất nhiều túi rau quả. Dì Chu đi vào, “Con xem các con lãng phí chưa, mua nhiều đồ như vậy, đủ cho chung ta ăn được vài ngày. Lần sau, hai con cùng đi đi, thương lượng v