Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341475
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1475 lượt.
sao lại không phát hiện đó là xe của anh, khó trách lúc ấy cô cảm thấy biển số xe có chút quen mắt, nhưng nhất thời không nhớ tới anh.
“Em đi trước.” Chung Tình định đi về hướng xe.
Mạnh Tưởng đột nhiên nói nhỏ phía sau, “Tiểu Tình, ngày mai có rảnh không?”
Chung Tình dừng chân, quay đầu nhìn anh, “Có chuyện gì sao?”
“Buổi tối cùng ăn cơm.” Mạnh Tưởng thần sắc ôn hòa, ánh mắt bình thản, “Có thể đi cùng bạn của em.”
Chung Tình sợ run trong ba giây, nhìn thẳng anh, có chút hoang mang, bạn của cô? Anh ám chỉ Chu Cần? Trong đầu vòng vo ba vòng, cô cười trả lời, “Có phải có gì đáng chúc mừng không?”
“Ngày mai Luyến Kinh trở về.” Mạnh Tưởng tươi cười, Chung Tình giật mình hiểu ra, sảng khoái gật đầu, “Được.”
Phất tay, tạm biệt, hai người đều đi về phía xe của mình. Xe của cô rất nhanh chóng rời đi, anh ngồi trong xe nhìn xe của cô đi xa dần.
Di động nhẹ nhàng vang lên, điện thoại của Luyến Kinh, anh chậm rãi đưa điện thoại lại bên tai, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào bóng chiếc xe phía trước, “Khỏe không? Ngày mai anh đến đón em, mấy giờ máy bay hạ cánh? Được, buổi tối đi ăn cơm nhé, anh hẹn Chung Tình và bạn cô ấy. Được, nghỉ sớm một chút đi.”
Ngắt điện thoại, Mạnh Tưởng khởi động xe. Giọng nói của Luyến Kinh có chút mỏi mệt. Trong đầu hiện lên hình ảnh khuôn mặt tươi cười kia, đôi mắt nheo lại, môi mở ra mang theo ý cười. Đã bao lâu rồi anh không thấy nụ cười ấy của cô? Không có chút miễn cưỡng hay che dấu, chỉ đơn giản là vui vẻ. Đã rất lâu rất lâu, lâu đến mức trước mắt anh bỗng xuất hiện ảo giác, khi cô vẫn là một tiểu thiên sứ đáng yêu lúc xưa!
Ước định
Đêm nay hẹn Chung Tình và bạn ăn cơm, Mạnh Tưởng sau khi từ công ty về liền đến thẳng nhà Luyến Kinh. Nhìn khuôn mặt Luyến Kinh không còn vẻ mệt nhọc, anh vui vẻ cười, “Ngủ no rồi à?”
Luyến Kinh gật gật đầu, kéo dây an toàn, “Vẫn là trong nhà thoải mái nhất.”
Mạnh Tưởng mỉm cười khởi động xe, “Lần này rất bận à? Sao lại mệt như vậy?” Tuy rằng cô đã trang điểm, nhưng vẫn mơ hồ nhìn thấy mắt cô hơi thâm, cô ngủ cũng vẫn không đủ.
“Chạy vài vòng vòng quanh thủ đô.” Cô giống như chiếc dây cót đã được vặn, không dám dừng lại nửa khắc.
Giữa bữa cơm, bốn người bắt đầu nói chuyện.
“Tiểu Duệ, gần đây thế nào?” Nghe bố nói, Chung gia vì muốn nhanh có cháu nội, luôn thúc giục Chung Duệ.
“Rất tốt.” Chung Duệ đảo mắt liếc chị chỉ lo uống nước, cười nói, “Anh Tưởng, khi nào thì đến phiên anh?”
Mạnh Tưởng ngừng mộtc hút, nhìn khóe miệng đang cười của Luyến Kinh, chậm rãi nói, “Thuận theo tự nhiên thôi.” Nói xong nhìn Chung Tình, Chung Tình mỉm cười nhìn lại.
Du Luyến Kinh đột nhiên mở miệng, “Cô Chung, mới về đã quen chưa?” Lần trước gặp Chung Tình, cô cảm thấy cô gái này và thành phố không hợp nhau, trên người cô ấy luôn có cảm giác phiêu bạt tang thương.
Chung Tình nở nụ cười, “Đừng khách khí, gọi tôi là Chung Tình được rồi. Cũng đã quen rồi, quê hương mình, vẫn có cảm giác thân thiết như xưa.”
“Vậy là tốt rồi, hiện giờ cô đang làm việc ở đâu? Có cơ hội chúng ta cùng đi dạo.” Ngón tay xinh đẹp của Luyến Kinh gõ nhẹ lên chiếc cốc thủy tinh trong suốt, tạo ra âm thanh giống như tiếng nhạc.
“Tôi vừa mới xin vào làm trong một công ty quảng cáo.”
“Sao? Cô làm gì?” Luyến Kinh tò mò, mi hơi nhướn lên, chăm chú nhìn Chung Tình.
“Thiết kế đồ họa.” Chung Tình thản nhiên trả lời.
“Trùng hợp vậy sao?” Luyến Kinh đảo mắt nhìn Mạnh Tưởng, “Anh sao không nói cho em biết Chung Tình cũng làm thiết kế.” Cô cười rạng rỡ, chống người nhướn lại phía Chung Tình, vươn tay nói, “Tôi làm người thiết kế trang phục.” Hai người có cùng chung sở thích, đều là thiết kế, tự nhiên dễ nói chuyện.
Chung Tình sửng sốt một chút, nhanh chóng nắm tay cô, “Thật sự rất trùng hợp.” Bạn gái Mạnh Tưởng là người thiết kế trang phục, khó trách lần trước gặp, cảm thấy trang phục của cô ấy rất đẹp, nhìn thật sự rất thoải mái.
Chung Duệ nhìn hai người nắm tay, nở nụ cười, “Ánh mắt anh Tưởng thật không sai.” Mạnh Tưởng cười cười, không nói gì.
Xong bữa cơm, bốn người trò chuyện vui vẻ, Luyến Kinh kể lại những hiểu biết của mình ở Bắc Kinh, Chung Tình cũng kể một số chuyện ở nước ngoài, Mạnh Tưởng và Chung Duệ có chung sở thích, bàn luận về thể thao. Bất tri bất giác, nhà hàng đã đến lúc đóng cửa.
Bốn người thanh toán xong đi ra, đứng bên ngoài chờ xe.
Luyến Kinh luyến tiếc nắm tay Chung Tình, “Có dịp thì đến phòng làm việc của tôi, xem thử giúp tôi mấy cái đồ họa.” Hai người không chỉ có chung sở thích về hội họa, mà còn yêu thích hoạt hình và truyện tranh. Chung Tình gật gật đầu, trong lòng lại có chút lo lắng.
Xe đến, Chung Tình nắm nhẹ tay Luyến Kinh, mỉm cười tạm biệt,”Đêm nay rất vui.”
“Tôi cũng vậy, rảnh tôi sẽ gọi điện thoại cho cô, cô nhất định phải tới.” Luyến Kinh chân thành nhìn Chung Tình.
Chung Tình gật gật đầu, “Được.” Luyến Kinh vui vẻ nhìn Mạnh Tưởng, “anh có số điện thoại của Chung Tình đúng không?” Mạnh Tưởng gật gật đầu, nhìn Chu