Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em

Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341582

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1582 lượt.

ới nhau để đừng mua nhiều quá.” Chung Tình cười cười, bỏ rau vào bồn rửa.
Chung Tình bảo dì Chu vào nghỉ ngơi, vào nhà thu dọn phòng, thay đệm giường, màng vào buồng vệ sinh giặt. Chăn đêm đã lâu đời, không thể giặt bằng máy, nên phải dùng tay giặt. Cô cũng từng định mua đồ mới cho họ, nhưng họ nói dùng cái cũ thoải mái hơn, cô chỉ có thể mỉm cười gật đầu.
Trong phòng vệ sinh, có thể nghe tiếng Mạnh Tưởng và bác Chu vừa chơi cờ vừa nói chuyện phiếm, tán gẫu chuyện ở công ty anh, Chung Tình chợt nhớ, Mạnh Tưởng đã tiếp nhận công ty Mạnh gia, Mạnh Dịch Nam cơ hồ hoàn toàn buông tay, chỉ ngẫu nhiên tham dự những buổi họp trọng yếu. Từ lần trước nhắc tới bạn gái Mạnh Tưởng, dì Chu lần nào cũng nhắc Mạnh Tưởng dẫn đến cho hai người xem, Mạnh Tưởng dạ dạ đồng ý, nhưng cũng không làm gì.
Chung Tình giặt xong đệm chăn, lau mồ hôi trên trán, kéo chăn lên định vắt nước.
“Anh giúp em.” Mạnh Tưởng không biết từ lúc nào đã dựa vào cạnh csửa, cô nhanh chóng quay lại, gật đầu.
Hai người mỗi người cầm một đầu, dùng sức vắt về hai hướng ngược nhau, nước chảy xuống, Chung Tình nhìn chiếc quần tây của anh đã ướt hết, “Anh đứng xa ra một chút, nến không sẽ ướt hết.” Anh cúi đầu thoáng nhìn, cười nói, “Không sao.”
Hai người hợp lực vắt khô chăn đệm, sau đó cùng nhau mang lên ban công. Mạnh Tưởng trèo lên ghế, dùng khăn lau sạch dây phơi, sau đó nhận lấy đầu chăn Chung Tình đưa, cẩn thận vắt lên, chậm rãi trải ra. Chung Tình giật nhẹ góc chăn, vuốt phẳng.
Sau khi Mạnh Tưởng xuống dưới, Chung Tình bưng chậu không vào nhà, Mạnh Tưởng kê ghế về vị trí cũ, đi theo vào phòng.
Chung Tình cùng dì Chu xuống bếp, dì Chu nhìn cô làm đồ ăn, cười nói, “Nhìn không giống như người còn độc thân.” Thật sự nhìn không ra, Chung Tinh còn độc thân, xem ra suốt mười năm bên nước ngoài, cô đã trưởng thành hơn rất nhiều.
Chung Tình cười cười, “Những đồ ăn linh tinh rất khó ăn, con đành phải tự mình vào bếp.” Dì Chu nở nụ cười, ngoài phòng nghe bác Chu nói, “Tiểu Tình thông minh như vậy, học gì cũng nhanh.” Chung Tình đỏ mặt, trong lòng ông bà chu, cô vẫn là một cô bé ngoan.
“Tưởng Tưởng tay nghề cũng rất khá, lần trước nấu súp rất ngon.” Dì Chu không quên khen ngợi Mạnh Tưởng, Chung Tình nhướn nhướn mày, thật sự ngoài ý muốn, Mạnh Tưởng lại tự mình xuống bếp?
“Không bằng để Tưởng Tưởng thể hiện tài năng đi.” Bác Chu đột nhiên đề nghị. Mạnh Tưởng dừng một chút, vui vẻ nhận lời.
Dì Chu nhìn anh đi vào, cười tránh ra.
Mạnh Tưởng xắn tay áo, rửa sạch tay, đến bên cạnh Chung Tình, “Còn gì cần làm không?”
Chung Tình chỉ vào bông cải xanh trên bàn, rồi chỉ vào xương sườn trên bếp, Mạnh Tưởng lấy chiếc muôi trong tay cô, chuẩn bị nấu. Chung Tình đặt đồ ăn sang một bên, nhẹ giọng nói, “Đợi đã.” Mạnh Tưởng cầm muôi nhìn cô, cô tháo tạp dề, đưa cho anh. Mạnh Tưởng choàng vào thân, buông thìa trên tay để buộc dây lưng, Chung Tình đã đứng đằng sau, nhẹ nhàng buộc vào.
Xong xuôi, Chung Tình cười vỗ vỗ tay, “Giao cho anh.” Sau đó đi ra ngoài. Mạnh Tưởng nhìn bóng cô, mỉm cười.
Chỉ chốc lát sau, đồ ăn đã xong, mọi người ngồi vào bàn.
“Tình Tình nấu cá rất ngon.” Bác Chu khen ngợi.
“Tưởng Tưởng làm sườn xào chua ngọt cũng rất khá, hương vị vừa phải.” Dì Chu cũng khen tay nghề Mạnh Tưởng.
Hai ông bà gắp đồ ăn cho Mạnh Tưởng và Chung Tình, hai người cười cười nếm thử tay nghề đối phương, trăm miệng một lời, “Ngon.”
Hai ông bà cười đến tà mị, hai đứa nhỏ này thật ăn ý.
Một bữa cơm vui vẻ hòa thuận trôi qua, Chung Tình nhìn hai ông bà cười vui vẻ, âm thầm quyết định, nhất định phải thường xuyên đến thăm hai người.
*
Ăn cơm xong, hai người rời khỏi Chu gia.
Hôm nay Mạnh Tưởng lái xe đến, hai người đi về hướng xe của mình. Chung Tình chưa kịp lên xe, di động vang lên. Mạnh Tưởng chậm rãi lấy chìa khóa, ngừng lại, không vội mở cửa xe.
“Alo.” Chung Tình vừa nhận điện thoại, vừa tìm chìa khóa, nhưng không thấy.
“Rảnh không? Hôm nay có hai vé xem kịch hát, muốn đi nghe thử văn hóa truyền thống không?” Tiếng Chu Cần truyền tới.
Chung Tình không tìm thấy chìa khóa có chút vội vàng, thanh âm khẽ vang lên, “Tôi không có hứng thú xem kịch.” Tốt, rốt cuộc cũng thấy.
Giọng Chu Cần trầm thấp, “Đó không phải lãng phí vé sao, đừng mà, chúng ta phải duy trì văn hóa bản thổ chứ.”
Chung Tình hạ tầm mắt, “Nghe không hiểu chẳng phải càng lãng phí?” Cô mở cửa xe, khom người ngồi vào, nhìn thoáng qua, Mạnh Tưởng vẫn cúi đầu bên cạnh xe, khuôn mặt căng thẳng, anh cũng không mở được cửa xe?
“Chung Tình….” Chu Cần không cam lòng gọi, Chung Tình nhanh chóng nói, “Được rồi, cứ vậy đi, bye.” Ngắt điện thoại, vươn đầu nhìn Mạnh Tưởng, “Sao vậy?”
Mạnh Tưởng ngẩng đầu, đồng thời cửa xe mở ra, anh cười cười, “Cửa xe bị kẹt.”
Chung Tình cười cười, “Hết vấn đề rồi, em đi trước.” Nói xong ngồi lại vào xe, rầm một tiếng đóng cửa xe, chậm rãi khởi động.
Mạnh Tưởng nhìn cô lái xe rời đi, xuyên qua cửa kính xe mỉm cười với cô thay lời tạm biệt. Cho đến khi không thấy xe của cô nữa, anh mới ngồi vào xe, chậm rãi kh