Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341512
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1512 lượt.
ức, cùng với tùy tùng nòng cốt của ông ta là Lâm Xa, rồi tiếp theo đến lượt Phương Phương, dường như có mùi âm mưu. Chuyện này, Dương Bân Vũ chắc chắn đã âm mưu từ lâu, Lâm Xa và Phương Phương chỉ là liên lụy, nhưng cũng khiến sự việc càng thêm phức tạp.
Mạnh Tưởng thở sâu, sắp xếp lại suy nghĩ, Dương Bân Vũ nhất định sẽ không thoải mái rời đi như thế, ông ta sẽ để lại cho mình một cái hố to, chờ anh nhảy vào. Mạnh Tưởng đưa ra các khả năng, nếu ba người Dương – Lâm – Phương liên thủ, sẽ làm công ty mất một phần thị trường, thậm chí có khả năng bị nhiễu loạn tài chính. Anh tính toán phải làm sao để ứng phó với nguy cơ có thể xuất hiện.
Chỉ chốc lát, Vương Lâm gõ cửa đi vào, báo cho anh biết cuộc họp toàn công ty sẽ bắt đầu. Mạnh Tưởng ngẩng đầu khỏi máy tính, gật đầu nói đã biết. Vương Lâm nhìn cốc nước sôi vẫn còn nguyên, trong lòng thở dài, anh nhất định lại quên uống thuốc, đừng nói đến điểm tâm.
Vương Lâm đến cạnh bàn, cầm cốc nước, vẻ trách cứ, “Mạnh tổng, anh còn chưa uống thuốc?”
Mạnh Tưởng nhìn cái cốc trong tay cô, mới giật mình nhớ ra, “Tôi quên.” Nói xong, anh cầm cốc. Vương Lâm cầm cốc nước đi ra ngoài, “Nước đã nguội rồi, để tôi lấy cho anh cốc khác.”
Mạnh Tưởng cúi đầu cười khẽ, thật ra thứ thuốc tốt nhất chính là bận rộn, khi anh bận thì sẽ không còn cảm giác đau, chỉ cần lúc nào anh rảnh, anh nhất định sẽ cảm thấy đau đớn.
Mạnh Tưởng uống hết số thuốc Vương Lâm đưa cho, sau đó dưới sự giám sát của cô ăn chút điểm tâm, mới mang laptop đi ra đại sảnh.
Toàn bộ nhân viên đều đã ngồi trong phòng họp, Mạnh Tưởng bước lên bục, bắt đầu nói chuyện. Đối với việc Dương Bân Vũ nghỉ việc, anh cũng tuyên bố việc thay đổi nhân sự. Mạnh Tưởng lợi dụng cuộc họp toàn công ty, tỏ rõ lập trường của mình. Bất luận là ai, cho dù là nhân viên công ty hay là ban quản lý, nếu có những việc làm gây rối loạn kỉ cương của công ty, đều có thể tố giác với anh qua hòm thư, anh nhất định sẽ tra xét kỹ càng, xử phạt nghiêm minh. Anh hoan nghênh mọi người vì công ty mà làm việc, sự lớn mạnh của công ty không thể thiếu sự góp sức của công nhân viên, chỉ khi nào xác nhập sự thành công của công ty và nhân viên thành một, mới có thể làm cho công ty phát triển hơn. Anh cam đoan với toàn thể công nhân viên trong công ty, công ty nhất định sẽ tạo một nền tảng vững mạnh cho tất cả những nhân viên trung thành.
Cuộc họp toàn công ty kết thúc, Mạnh Tưởng trở lại văn phòng, xem xét hồ sơ của những nhân viên đã nghỉ việc, xem có còn lỗ hổng nào không, cũng nghiên cứu kỹ lưỡng toàn bộ báo cáo, dự định đánh giá tổng thể lại một lượt.
Đúng lúc đó, Cho Hâm và Vương Phong đi vào báo cáo những tiến triển mới nhất, anh nghe xong gật đầu. Sau đó, Vương Lâm mang thức ăn nhanh cho anh, dặn anh nhất định phải ăn khi còn nóng, anh gật đầu nhưng không nhúc nhích. Khi anh ngẩng đầu lên, ngoài cửa sổ đã sáng ánh đèn. Anh nhìn chiếc cặp lồng để trên bàn, nuốt nuốt nước miếng, ngay cả thời gian uống nước cũng không có, đừng nói đến ăn cơm. Anh đứng dậy, định ra ngoài bật lò vi sóng để hâm nóng thức ăn. Mở cửa mới nhận ra, đại sảnh đã tắt đèn tối om, mọi người đều đã về hết. Anh bật đèn, nhìn đồng hồ trên tường, khẽ giật mình, đã mười một giờ. Anh cười cười, bỏ cả cặp lồng vào lò vi sóng, điều chỉnh thời gian.
Anh lấy thuốc, đốt một điếu, hít sâu. Mùi hương cay nồng phả vào miệng có chút đắng. Anh đột nhiên nhớ ra có chuyện quan trọng phải làm, Tiểu Tình, vội lấy di động ra.
Nhưng đường dây điện thoại lại bận, Mạnh Tưởng chờ một lúc lâu mới ngắt máy. Cô đang nói chuyện với ai, mà lại lâu như vậy.
“Đinh” một tiếng, đồ ăn đã được làm nóng. Anh lấy cặp lồng, đi vào văn phòng. Vừa ăn, vừa xem báo cáo trên máy tính.
Trong đầu thỉnh thoảng lại dừng lại nhớ đến Chung Tình, nhưng anh cưỡng chế suy nghĩ về cô. Bây giờ là thời khắc mấu chốt của công ty, anh nên có trách nhiệm với công việc, ít nhất cũng là với công nhân viên của công ty. Cuối cùng, anh nhắn cho Chung Tình một tin nhắn, “Anh có việc muốn gặp em, rảnh thì gọi lại cho anh.” Anh ngẫm nghĩ, vẫn là gặp mặt thì hơn, có một số việc không thể nói rõ qua điện thoại.
Mạnh Tưởng ổn định tâm thần, tiếp tục im lặng làm việc. Cho đến hai giờ sáng, anh mới kéo thân xác mệt mỏi rời công ty.
Tiếp cơ
Hôm sau, mới tám giờ Mạnh Tưởng đã tỉnh giác. Anh nhìn điện thoại di động, Chung Tình vẫn chưa trả lời tin nhắn của anh, trong lòng có chút buồn bực, chẳng lẽ cô không thấy? Anh rửa mặt xong, mặc quần áo rồi gọi điện cho Chung Tình, đầu kia vang lên tiếng báo tắt máy. Mạnh Tưởng càng thấy kỳ quái, chẳng lẽ vẫn ngủ? Trực tiếp gọi điện đến nhà họ Chung, cũng không có người nhận điện. Mạnh Tưởng nhìn đồng hồ, mới tám rưỡi, Chung Tình có lẽ đang ở bệnh viện hoặc công ty. Anh gọi điện đến công ty của Chung Tình, lại được cho biết, Chung Tình đi công tác.
Mạnh Tưởng hơi ngây ra, “Cô ấy đi đâu?”
Đồng nghiệp Chung Tình hỏi anh là ai, nghe anh bảo là bạn của Chung Tình, vẫn lo lắng hỏi anh họ gì, Mạnh Tư