Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341511
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1511 lượt.
iếc áo khoác màu vàng nhạt, kéo một va ly đỏ, nhìn từ xa có vẻ rất gầy. Mạnh Tưởng nhìn cô, bất giác thu lại vẻ mệt mỏi trong đáy mắt, thì ra cô và anh giống nhau, đều rất mệt mỏi.
Mạnh Tưởng tiến lên vài bước, đang định mở miệng gọi cô, lại thấy cô đột nhiên ngừng lại, mắt nhìn về phía trước. Mạnh Tưởng nhìn theo tầm mắt cô, giật mình, Chu Minh đang đứng ngoài cửa sân bay vẫy vẫy tay với cô.
Mạnh Tưởng cảm thấy trái tim căng thẳng, nhanh chóng xoay người, anh không ngờ Chu Minh sẽ đến đón cô. Đúng vậy, bây giờ họ đang là người yêu, đúng ra người đến phải là Chu Minh. Mạnh Tưởng nhắm mắt, thần sắc nhanh chóng khôi phục vẻ bình thường, đi ra ngoài.
Mới đi được chưa đến một thước, một giọng nói phía sau ngăn anh lại.
“Mạnh Tưởng?” Chung Tình nhìn thấy anh.
Mạnh Tưởng thở sâu, trấn định xoay người, trước cặp mắt xinh đẹp của Chung Tình, lộ ra một biểu tình kinh ngạc đến hoàn mỹ.
“Tiểu Tình? Sao em lại ở đây?” Mạnh Tưởng nhìn ánh mắt kinh ngạc của Chung Tình, trong lòng nhói đau, sự xuất hiện của anh đối với cô là vô cùng bất ngờ.
“Em mới từ thành phố S về, còn anh? Đến đón ai à?” Chung Tình chậm rãi đi về phái anh, mắt thoáng nhìn, Chu Minh cũng đang đi về phía họ.
“Ừ, đón một khách hàng.” Mạnh Tưởng khẽ gật đầu, trầm giọng trả lời, mắt hơi liếc về phía Chu Minh.
Chu Minh đến bên cạnh Chung Tình, “Chung Tình, bạn em à?” Chu Minh vừa nói vừa đánh giá Mạnh Tưởng.
Chung Tình gật gật đầu, khoác tay Chu Minh, mỉm cười giới thiệu, “Đây là Chu Minh, bạn trai em, còn đây là Mạnh Tưởng, bạn tốt của em.” Chu Minh cười, vươn tay, “Anh Mạnh, xin chào.” Mạnh Tưởng cũng vươn tay, “Xin chào, tôi có nghe Chung Tình nhắc đến anh.”
Chu Minh nhướn mi, “Phải không?” Cầm tay Mạnh Tưởng, hơi dùng sức, bốn mắt đối diện, thần sắc hai người bình thản. Chung Tình mỉm cười nhìn hai người, hai người nắm tay một lúc mới buông ra. Ba người thoáng trầm mặc, Chu Minh và Mạnh Tưởng cùng nhìn về phía Chung Tình, Chung Tình nhấp nháy mắt, nhìn Chu Minh, Mạnh Tưởng chậm rãi thu hồi tầm mắt, trên mặt lộ ra nụ cười thản nhiên.
Chu Minh hơi nhíu mi, “Tối qua không ngủ được à?” Sắc mặt cô không tốt, trong mắt đầu là tơ máu, anh nhịn không được đưa tay chạm vào thái dương cô. Chung Tình theo bản năng nghiêng đầu, nhưng ở giây cuối cùng thì ngừng lại, để tay anh chạm vào trán, khóe miệng cười cứng đờ, “Không quen ở khách sạn.” Mạnh Tưởng làm bộ nhìn xung quanh tìm người, cố gắng áp chế sự chua xót trong lòng. Chu Minh buông tay, đón hành lý trong tay cô, “Đi thôi, xe ở ngoài.”
Chung Tình khẽ gật đầu, sau đó nhìn Mạnh Tưởng, “Anh…. Khách hàng vẫn chưa đến sao?” Mạnh Tưởng quét mắt một vòng, lắc đầu, “Anh chờ chút nữa.”
Chung Tình xin lỗi, “Bọn em đi trước.” Mạnh Tưởng khách khí nói tạm biệt. Chung Tình và Chu Minh cùng rời đi.
Mạnh Tưởng chăm chú nhìn bóng dáng hai người, thật lâu sau vẫn không dời bước, tâm tình phức tạp. Anh đợi cô suốt ba ngày, chỉ để nhìn cô cùng một người khác rời đi. Cô vĩnh viễn không biết anh chờ đợi, cũng không biết anh lo lắng. Khi cô rời đi không báo cho anh biết, khi trở về cũng chỉ báo cho Chu Minh, anh đối với cô mà nói, vĩnh viễn đều chỉ là một người dư thừa, thậm chí là một người có cũng được, không có cũng không sao.
Mạnh Tưởng đứng ở sân bay một lúc lâu, nhìn họ đi qua cửa kính, sau đó lên một chiếc xe ở ven đường. Anh vẫn đứng thẳng ở đó, hành khách một người lại một người đi qua anh, đều quay đầu lại nhìn anh bằng ánh mắt quái dị. Mạnh Tưởng không có chút cảm giác, chỉ yên lặng đứng. Thật lâu sau, trong sân bay đã thưa người, anh mới nặng nề đi ra ngoài.
Mạnh Tưởng vô lực mở cửa xe, ngồi vào trong, chậm chạp chưa khởi động xe. Anh trừng mắt nhìn về khoảng đất trống bên ngoài, trong lòng bi thương, anh vì sao lại tới đây? Khi nào mới chịu tỉnh lại? Thế giới của cô cho tới bây giờ chưa từng có chỗ cho anh, thậm chí lén lút làm một người bạn cũng chỉ là một hy vọng xa vời.
Anh nặng nề thở dài, nhắm chặt mắt, thì ra cứ cho rằng mình đủ kiên cường, có thể thừa nhận nỗi đau, nhưng mà, khi trơ mắt nhìn cô rời đi cùng một người đàn ông khác, vẫn cảm thấy trái tim bị bóp nghẹt, vì sao, vì sao cô luôn không quay đầu lại, luôn lựa chọn rời đi?
Anh tựa đầu vào cửa nhìn ra ngoài, nhắm mắt thật chặt, bức dòng nhiệt trong mắt quay ngược trở lại, chỉ để cảm nhận sự đau đớn trong trái tim chậm rãi quay trở lại. Ngực như bị một vật gì đó đè chặt, cảm giác khó chịu không ngừng dâng lên, anh buộc chính mình nuốt xuống, muốn áp chế cảm giác khó chịu này. Nhưng mà, càng cưỡng chế, sự khó chịu càng mãnh liệt, anh cảm thấy dạ dày bắt đầu đau, cơn đau làm anh thoáng run lên. Anh vội lấy đưa tay vào túi quần lấy thuốc, lại nhận ra lọ thuốc đã trống không, anh nắm chặt tay, cố gắng hít sâu, rồi chậm rãi thở ra.
Anh cố nén đau, khởi động xe, đi vào thành phố mua thuốc.
Tai nạn giao thông
Chung Tình chăm chú nhìn về phía trước, Chu Minh lái xe bên cạnh.
Chu Minh liếc mắt nhìn gương mặt trắng bệch của cô,