Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341508
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1508 lượt.
ởng khai báo tên họ đầy đủ, người ấy mới cho anh biết, “Thành phố S.”
Mạnh Tưởng ổn định, trầm giọng hỏi, “Xin hỏi, cô ấy đi mấy ngày?”
Luyến Kinh nhìn Vương Lâm rời đi, sau đó liếc mắt nhìn anh, mỉm cười. Đi về phía sofa, đặt thức ăn lên bàn, “Anh không đi ăn cơm với em, em sẽ đến đây ăn với anh.” Vừa nghe nói anh làm việc bận rộn, nếu không có người chăm sóc, anh sẽ ngay cả cơm cũng không thèm ăn.
“Hôm nay em không tới công ty sao?” Mạnh Tưởng nghĩ hôm nay mà cô lại còn dạo ở đây, theo tình độ chuyên nghiệp xưa nay của cô, cô đã phải đến công ty rồi.
“Có chứ, lúc gọi điện thoại cho anh, em vừa từ công ty ra.” Luyến Kinh mở hộp thức ăn, đưa đũa cho anh.
Mạnh Tưởng nâng mắt chờ cô nói tiếp, biểu hiện của cô càng bình tĩnh, tức là càng có việc.
Quả nhiên, Luyến Kinh nhẹ nhàng chậm rãi nói, “Em xin nghỉ việc.” Tim Mạnh Tưởng đập mạnh và loạn nhịp không đến một giây, sau đó mỉm cười.
“Vậy sau này định đi đâu, Bắc Kinh hay vẫn ở HongKong?” Lần này cô vội trở về, anh đã có dự cảm, cô nhất định sẽ hy sinh vì người đàn ông kia.
“Chưa biết, đâu cũng được, dù sao em cũng có phòng làm việc của riêng mình.” Luyến Kinh vừa nói vừa nở nụ cười đắc ý, cô đã lăn lộn lâu như vậy, khát vọng lớn nhất chính là có thể mở một văn phòng riêng, tự mình làm chủ.
“Chúc mừng, anh ta quả nhiên có khả năng hơn anh.” Mạnh Tưởng nhịn không được trêu ghẹo cô. Nhìn thần thái trên mặt cô, anh cũng cảm thấy vui mừng từ tận đáy lòng, Luyến Kinh là một người đáng được yêu thương. Luyến Kinh nói hai ngày nữa sẽ đi, có lẽ một thời gian sẽ không về.
“Chung Tình đâu? Anh gặp cô ấy không?” Chính mình hạnh phúc, cũng không thể để anh cô đơn.
“Không, hai ngày nay công ty xảy ra chuyện, cô ấy cũng đi công tác.” Mạnh Tưởng nói mặt không đổi sắc, nhưng giọng nói lại trầm thấp, lộ ra chút bất đắc dĩ.
“Công ty sao vậy?” Luyến Kinh lo lắng hỏi, lúc này cô mới nhận ra khuôn mặt Mạnh Tưởng mệt mỏi, trong mắt đầy tơ máu, tối qua anh lại thức đêm.
Mạnh Tưởng mỉm cười an ủi cô, “Không sao.” Anh vẫn quen tự mình gánh vác, không muốn người bên cạnh lo lắng.
Luyến Kinh nhìn anh lại càng lo lắng, nhưng cũng biết anh không muốn nói, có hỏi thêm cũng không được, đành phải quan tâm anh, “Đừng có không ăn cơm, gần đây có phải lại đau không?” Trong lòng thầm thán, anh quả là không biết chăm sóc chính mình, trong mắt chỉ chú ý đến người khác.
“Hoàn hảo.” Mạnh Tưởng mỉm cười, bất giác lại nghĩ đến Chung Tình, ánh mắt tối sầm lại.
Luyến Kinh thấy anh đột nhiên không nói gì, chỉ ngồi ăn cơm, trong lòng hiểu rõ, cũng lẳng lặng ăn. Ăn xong, Luyến Kinh lại dặn dò Mạnh Tưởng chú ý sức khỏe, rồi mới rời đi.
Mạnh Tưởng ổn định lại suy nghĩ, chú tâm vào công viẹc, định nhân dịp Chung Tình chưa về thì xử lý xong chuyện công ty. Hai ngày nay Mạnh Tưởng luôn ở lại công ty đến khuya, bỏ bữa tối là chuyện thường.
Hoàn hảo, chuyện ở Tụ Thành có tiến triển. Mạnh tưởng và giám đốc Tụ Thành nói chuyện, đối phương đồng ý sẽ hoàn khoản như bình thường, Mạnh Tưởng yêu cầu Vu Hâm nhanh chóng cho người đến đối chứng, tranh thủ thời gian, cam đoan sẽ trả tiền mặt đúng hạn. Vu Hâm cử Đinh Vân thay thế vị trí của Phương Phương, trực tiếp làm việc với Tụ Thành.
Hai ngày nay, Phó Mẫn đã nhanh chóng tuyển được một nhóm nhân viên kinh doanh, đang tiến hành đào tạo. Mạnh Tưởng biết Dương Bân Vũ đang làm việc với một đối thủ cạnh tranh của công ty, nhóm Lâm Xa cũng đi theo ông ta. Mạnh Tưởng và Vương Phong phân tích kỹ càng, đánh giá khả năng Dương Bân Vũ bán tư liệu cho đối phương, cảm thấy ảnh hưởng cũng không lớn. Dù sao thì quyền lực của Dương Bân Vũ trong công ty cũng đã bị phân tán suốt nửa năm, tin tức quan trọng của công ty ông ta không thể biết. Nhưng để đề phòng, Mạnh Tưởng vẫn cho Vương Phong theo dõi mọi động thái của đối phương, đặc biệt không được để ảnh hưởng đến hạng mục mới ở Tụ Thành.
Mạnh Tưởng mất ăn mất ngủ làm việc, di động đột nhiên vang lên, anh nhìn lên, thấy đã chín giờ. Hôm nay Tiểu Tình về, hôm qua anh gọi điện đến Chung gia thám thính, biết mười giờ đêm nay máy bay của Tiểu Tình hạ cánh. Mạnh Tưởng sợ mình bận quá sẽ quên, nên đặt điện thoại hẹn giờ.
Mạnh Tưởng thù dọn đồ đạc, đóng máy tính, mặc âu phục. Tắt điện, đóng cửa, đi ra dại sảnh, thấy bộ phận kinh doanh vẫn còn sáng đèn, anh đi qua. Mọi người nhìn thấy anh đều chào, anh gật gật đầu, “Làm xong rồi về sớm một chút.” Mọi người đều nói vâng.
Mạnh Tưởng đi bộ ra công ty.
Hôm nay rất lạnh, trời lất phất mưa bay, mọi người đều vội vã chạy về nhà. Mạnh Tưởng chưa ăn tối, đột nhiên thấy dạ dày hơi nhói, anh đè nén cảm giác đau, lấy lại tinh thần, lái xe về hướng sân bay.
Mạnh Tưởng đến sây bay đã hơn mười giờ, anh có chút sốt ruột, sợ sẽ không gặp được Chung Tình. Anh đỗ xe vào bãi, đi bộ vào sân bay.
Khi Mạnh Tưởng chạy đến cửa sân bay, thấy một đám đông đang đi từ trong ra. Anh vội vàng tìm kiếm bóng dáng Chung Tình, rốt cuộc cũng thấy một bóng dáng vàng nhạt, Chung Tình, tim Mạnh Tưởng như ngừng lại, anh đi dọc theo rào chắn.
Chung Tình mặc ch