Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em

Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341519

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1519 lượt.

g từ chối, cô sẽ đến chỗ anh lấy chìa khóa.
Bắt taxi, Chung Tình đến dưới công ty của Mạnh Tưởng, rất nhanh đã thấy Mạnh Tưởng chạy xuống. Vừa thấy cô, anh liền hỏi, “Chu Minh sao rồi?”
“Tốt rồi, mẹ anh ấy chăm sóc cho anh ấy.” Chung Tình nói.
“Tiểu Tình, hay để anh gọi người đưa em về?” Mạnh Tưởng nhìn khuôn mặt trắng xanh củ cô, rất lo lắng.
“Không cần đâu, em phải đến công ty.” Chung Tình nhận chìak hóa, “Em lấy đồ xong sẽ mang đến đây cho anh.”
“Không cần phiền phức như vậy, tối anh đến dón em, cùng về nhà.” Mạnh Tưởng nhìn cô, giọng nói nặng nề.
Về nhà?! Trái tim Chung Tình nhảy dựng, vội ngăn cảm giác quái dị lại, “Em xong việc sẽ đến bệnh viện, có lẽ sẽ khuya, anh về trước đi.”
Mạnh Tưởng nhìn thẳng cô, chậm rãi mở miệng, “Không sao, anh đến bệnh viện đón em.”
Chung Tình nhìn ánh mắt kiên quyết của anh, không kháng cự. Cô giục anh nhanh lên trên, có việc gì thì gọi điện thoại, nói xong xoay người rời đi.
Mạnh Tưởng nhìn theo bóng cô, cảm xúc gợn sóng, suy nghĩ của cô bây giờ chỉ có Chu Minh. Nhìn bộ dáng mệt mỏi của cô, anh cũng không nhẫn tâm cưỡng cầu, chỉ có thể yên lặng ở bên cạnh cô, đã là hạnh phúc. Anh thu lại sự cô đơn, chấn chỉnh lại tinh thần đi vào thang máy.
***
Chung Tình về nhà Mạnh Tưởng lấy máy tính xách tay, sau đó đến công ty.
Đồng nghiệp vừa nhìn thấy cô, lập tức vây đến hỏi thăm, Chung Tình lạnh nhạt giải thích không cẩn thận bị xe máy đúng phải, cô không thích bị chú ý quá.
Quản lí vừa nghe nói cô đến, vội gọi cô vào. Chung Tình biết giám đốc vẫn lo lắng chờ kết quả nghiên cứu thị trường ở thành phố S của cô, may mà trước khi về cô đã làm báo cáo và đưa ra phương án. Cô giải thích với quản lí, quản lí rất vừa lòng, liên tục khích lệ hiệu suất làm việc của cô. Sáng nay, lão tổng còn thúc giục việc này.
Chung Tình báo cáo với quản lí xong, nói trong nhà có việc, xin phép anh giao lại công việc cho người khác. Quản lí nóng nảy, nghĩ Chung Tìn oán giận vì đi công tác mệt nhọc, vội an ủi cô, hứa hẹn đợi cô hoàn thành hạng mục này, nhất định sẽ tặng cô một món quà lớn, hy vọng cô cố gắng làm tiếp.
Chung Tình nhìn ánh mắt lo lắng của quản lí, trong lòng khó xử. Cô biết công ty rất chú trọng hạng mục này, nhưng nghĩ đến Chu Minh còn nằm viện, cô không thể không lo cho anh. Cô xin quản lí cho mang công việc về nhà làm, cô cam đoan sẽ hoàn thành hạng mục đúng thời hạn.
Quản lí thấy cô kiên quyết, cũng chỉ có thể đồng ý, nhưng yêu cầu cô giữ liên lạc. Chung Tình đồng ý, cầm laptop đi ra, kiểm tra lại tài liệu, rồi rời khỏi công ty.
Ra văn phòng, lại gặp Chu Cần. Chu Cần vừa thấy bộ dáng cô, vội vã chạy lại, cầm tay cô lo lắng hỏi, “Làm sao vậy?”
Chung Tình nhìn ánh mắt quái dị của mọi người, kéo Chu Cần ra khỏi công ty, đi xa một chút mới buông anh ra, “Đừng có làm lớn chuyện, chỉ là bị đụng xe một chút thôi.”
“Tai nạn ô tô?” Chu Cần kinh ngạc nhìn vết thương của cô, trong mắt đầy vẻ đau lòng.
“Không phải, xe máy, không nghiêm trọng lắm, chỉ hơi đau chút thôi.” Chung Tình nghiêng đầu, cảm tháy Chu Cần phản ứng quá mạnh, nhưng sự lo lắng quan tâm của anh làm cô thấy ấm áp. Cậu nhóc này vẫn luôn như thế.
“Sao lại bất cẩn như vậy?” Chu Cần nhìn nhìn, xác nhận mọi thứ trên người cô đều khỏe mạnh.
“Được rồi, đừng lo, mau vào đi, tôi đi trước.” Chung Tình vỗ vỗ vai anh, nở ra một nụ cười, cô thật sự không muốn người khác lo lắng.
Chu Cần nhìn cô rời đi, không cam lòng kêu lên, “Định đi đâu, tôi đưa em đi, tôi có xe.” Chung Tình quay đầu cười, khoát tay, sau đó đi vào thang máy. “Tạm biệt.”
Chung Tình tựa vào thang máy, nghĩ đến bộ dáng đáng yêu của Chu Cần, hơi áy náy, hiện giờ rất khó gặp chàng trai nào đơn thuần như vậy.
Chung Tình mang theo laptop đến bệnh viện, thấy Chu Minh đang gọi điện thoại, trên giường để đầy sổ sách, anh đang bận. Nhưng không thấy Phương Thục Anh. Nhìn thấy Chung Tình đi vào, vội đè điện thoại lại, “Lại đây.” Chung Tình mỉm cười đi lại.
Chung Tình ngồi ở chiếc ghế dựa cạnh giường, Chu Minh giục đối phương nói ngắn gọn, một lúc sau mới ngắt máy.
“Từ công ty đến đây à?” Chu Minh nhìn chiếc laptop và tài liệu trên tay cô hỏi.
“Em đã xin phép công ty nghỉ, nhưng vẫn còn chút việc phải làm.” Chung Tình đặt tài liệu sang bên cạnh. “Mẹ anh đâu?”
“Anh bảo bà về rồi.” Chu Minh cười, “Em đừng trách mẹ anh, bà thật ra chỉ là vì thương anh thôi.” Vừa rồi thái độ mẹ đối với Chung Tình không tốt, anh biết Chung Tình không vui.
“Không sao.” Chung Tình lạnh nhạt, mọi bà mẹ đều luôn lo lắng cho con mình.
“Mẹ anh là một người rất cường thế, ở nhà đều là bà định đoạt, bố anh không thể quản được.” Chu Minh giải thích, “Mẹ anh rất tốt, ở lâu em sẽ thấy.”
Chung Tình gật gật đầu, anh không cần giải thích, cô cũng không để ý, đứng dậy đến bên giường, “Ăn trái cây không?” Chu Minh gật gật đầu.
“Táo hay lê?” Chung Tình hỏi, Chu Minh nhìn đồ bên cạnh cô, nhẹ giọng nói, “Táo đi.” Chung Tình chọn một quả táo đỏ đi ra ngoài.
Chu Minh nhìn theo bóng dáng cô, khóe miệng chậm rãi lộ ra tia cười, anh vẫ


XtGem Forum catalog