Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341517
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1517 lượt.
ớc, có lẽ anh ấy cũng đói rồi.”
Mạnh Tưởng dừng một chút, “Ra ăn đi.” Anh đến bên cạnh cô, lấy ra một cái bát mới, múc cháo, sau đó kéo cô ra ngoài. Ấn cô ngồi xuống ghế, mới đi đến bên đối diện, ngồi xuống.
Chung Tình đành phải cầm thìa, yên lặng ăn cháo.
Mạnh Tưởng nhìn cô, khuôn mặt gầy gò nhỏ nhắn, hốc mắt thâm đen, cô căn bản không ngủ được sao? Chẳng lẽ cô lại nằm mơ? Nghĩ đến nghi hoặc trong lòng, anh không khỏi mở miệng hỏi, “Tối hôm qua không ngủ được à?”
Chung Tình ừ nhẹ một tiếng xem như đáp lại.
Mạnh Tưởng nói, “Tiểu Tình, Mike đi rồi à?”
“Đi rồi, đến Tây An, sau đó là Bắc Kinh, cuối cùng về nước.” Trên mặt Chung Tình rõ ràng nhẹ nhàng thở ra, may mà nói chuyện Mike.
“Anh gặp Mike, có nói một chút về em.” Mạnh Tưởng không nhanh không chậm nói.
Chung Tình chỉ ăn, không lên tiếng.
“Em bây giờ còn mất ngủ sao?” Mạnh Tưởng giống như lơ đãng hỏi.
Cổ họng Chung Tình khô khốc, chậm rãi nuốt cháo, sau đó mới ngẩng đầu lên, mỉm cười, “Không.” Trong mắt anh ánh lên sự lo lắng, cô vẫn không muốn cho anh biết chuyện.
Mạnh Tưởng bình tĩnh nhìn cô, “Vì sao mất ngủ?”
Chung Tình kinh ngạc nhìn chằm chằm bát cháo trước mặt, duy trì mỉm cười, “Áp lực, nhiều người vì vậy mà mất ngủ.”
Mạnh Tưởng biết cô muốn né tránh, nhưng bây giờ, anh sẽ không cho cô cơ hội trốn nữa, “Mike nói em sợ nằm mơ, sợ mơ thấy anh sao?”
Mặt Chung Tình trắng bệnh, chiếc thìa trong tay đột ngột rơi vào bát, vang lên tiếng kêu. Mạnh Tưởng biết mình nói trúng. Chung Tình đẩy ghế về phía sau, chậm rãi đứng lên, cố ý áp lực khiến giọng nói run run, “Em ăn xong rồi, anh từ từ ăn.”
Mạnh Tưởng nhìn cô bưng bát đi vào phòng bếp, chậm rãi mở miệng, “Tình Tình, em vẫn vì chuyện của Chu Đồng mà trách anh sao?”
Chung Tình đứng cạnh cửa không nhúc nhích, trong tay nắm chặt bát, đến mức có chút đau. Cô cố gắng thở ra, nhẹ giọng trả lời, “Mạnh Tưởng, việc gì đã qua rồi, thì chúng ta nên quên đi.” Cô không trách anh, chỉ trách chính mình.
“Vậy tại sao em không dám nhìn anh?”
Chung Tình thở sâu, chậm rãi quay người, bình tĩnh nhìn Mạnh Tưởng.
Mạnh Tưởng nhìn chằm chằm vào cô, hy vọng có thể nhìn ra một cái gì, nhưng vẻ lạnh nhạt trên mặt cô vẫn không thay đổi. Cô vẫn trốn tránh chính mình, không cho người khác tiếp cận.
Trong lòng Mạnh Tưởng than nhẹ, “Tiểu Tình, nếu em không vui, cũng không cần giấu, anh không muốn em….” Chung Tình nhanh chóng ngắt lời anh, “Mạnh Tưởng, em bây giờ rất tốt. Chu Minh vì em mà bị thương, em phải đến chăm sóc anh ấy, chuyện này nói sau được không?” Mạnh Tưởng đành phải đem lời nói dở dang nuốt xuống, sự cự tuyệt trong mắt cô khiến anh không khỏi nghĩ đến năm đó cô ghét sự bá đạo của anh như thế nào.
Chung Tình nhanh chóng rửa bát, sau đó múc cháo vào cặp lồng giữ ấm.
Mạnh Tưởng sau khi đưa Chung Tình đến bệnh viện, liền trực tiếp đến công ty.
Thăm
Chung Tình đi vào phòng bệnh của Chu Minh, thấy một người phụ nữ đứng tuổi đứng cạnh giường, dung mạo khá giống Chu Minh, Chung Tình đoán đó là mẹ anh.
Chu Minh đang ngồi dựa vào bên giường, nhìn thấy cô, nhất thời mặt giãn ra thành một nụ cười, “Chung Tình.”
Chung Tình cầm cặp lồng đi lại, người phụ nữ xoay người nhìn cô, ánh mắt lạnh thấu xương, trái tim Chung Tình căng thẳng. Chu Minh mở miệng, “Mẹ, đây là Chung Tình.”
Chung Tình mỉm cười, “Cháu chào bác.” Đây là lần đầu Chung Tình gặp bà Chu, Phương Thục Anh.
Phương Thục Anh hừ một tiếng, “Cái thứ vô vị.”
Chu Minh khẽ gật đầu, ý bảo Chung Tình mở ra, Chung Tình mở cặp lồng, mùi hương tỏa ra bốn phía, Chu Minh vội nói, “Thơm quá.”
La hét muốn ăn, Phương Thục Anh cau mày ngồi một bên. Chung Tình lấy một bát cháo đặt vào tay Chu Minh, anh nhanh chóng ăn hết một bát, cuối cùng còn khẽ liếm liếm môi, “Em làm à?” Chung Tình gật gật đầu.
Chu Minh vừa lòng gật đầu, “Tay nghề rất tốt.” Phương Thục Anh ở bên canh không buồn lên tiếng.
“Hôm nay thấy thế nào?” Chung Tình nhẹ giọng hỏi.
“Rất tốt, lát nữa sẽ kiểm tra lại.” Chu Minh thấy trong mắt cô toàn tơ máu, có chút lo lắng, “Sao vậy? Tối qua không ngủ được à?”
Chung Tình nhợt nhạt cười, “Có một chút.”
“Vậy về trước đi, ở đây cũng ổn rồi.” Sắc mặt của cô vẫn trắng bệch như tối hôm qua.
“Không sao.” Chung Tình thản nhiên cười nói, “Đợi lát nữa em phải đến côgn ty, có tài liệu phải giao cho lãnh đạo. Sắp xếp xong mọi việc em lại đến.”
Chu Minh giữ tay cô, “Đừng vất vả như vậy, xin phép công ty về nhà nghỉ ngơi đi. Ở đây có mẹ anh rồi, đừng lo lắng.”
Chung Tình khẽ lắc đầu, “Không vất vả.” Cô rút tay khỏi anh, hơi gật đầu với Phương Thục Anh ở phía sau, “Bác gái, cháu đi trước, lát nữa cháu đến.”
Phương Thục Anh bĩu môi, “Cô Chung cũng không cần đến nữa, ở đây không cần cô.”
Chu Minh khẽ goi, ngăn cản mẹ.
Chung Tình mỉm cười không cho là đúng, “Chu Minh, nghỉ ngơi đi.” Nói xong, cầm ví đi ra.
Chung Tình ra khỏi bệnh viện gọi điện cho Mạnh Tưởng, nói muốn về lấy máy tính xách tay. Mạnh Tưởng nói sẽ đến đón cô, cô vội vàn