Tác giả: Khí Khan Mộc tiểu JJ
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341527
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1527 lượt.
in tưởng, nhiều nhất cũng chỉ là trong lòng sinh nghi thôi. . . . . .
Thiên Thiên yên lặng mở to mắt, bàn tay dưới tay áo hướng đến gần sát Loan Nguyệt ở bên cạnh mình, nắm chặt tay nàng. Loan Nguyệt nhìn nàng, trong mắt đã nhiều hơn mấy phần thân thiét.
Ly Hoan tiếp tục nhìn Công Ngọc Quyết trước mặt, hỏi "Chẳng lẽ hắn luyện thành võ công bên trong Dương Chi Ngọc này rồi hả ?"
Ninh Ngọc cân nhắc một hồi lâu, ngay sau đó lắc đầu một cái: "Ta lại cảm thấy, hắn vì quá tức giận mà nội thương dẫn đến tẩu hỏa nhập ma."
Ly Hoan khóe miệng rụt rụt: "Tẩu hỏa nhập ma?"
"Ly Hoan! Ta muốn giết chết ngươi ——" Công Ngọc Quyết đứng ở trước mặt mọi người một mực bồi dưỡng khí thế rốt cuộc vào lúc này bộc phát ra một trận công kích mãnh liệt, cắn chặt hàm răng, cả khuôn mặt cũng đã dữ tợn đến biến dạng, dưới ánh trăng diện mạo đáng ghét đả thương đến mắt của người khác, hắn dùng hết toàn lực chìa tay về phía Ly Hoan xuất ra một luồng khí ——
Vì vậy trong chớp mắt, gió thổi cuồn cuộn, đất đá bay mù trời, bầu trời mù mịt, sơn không cạnh nước biển kiệt. . . . . .
Ly Hoan mở to hai mắt, chớp chớp, vì vậy trong nháy mắt liền dùng toàn bộ công lực vận đến dưới chân, một thân một mình đạp lên trên đình nhỏ tung bay ưu nhã như thần tiên rời đi hiện trường, ánh trăng mông lung, rọi vào bóng lưng của hắn, cũng rọi vào ngón tay xếp thành hình hoa lan của hắn, xa xa nhìn lại, mông lung mị hoặc giống như mọc cánh thành tiên.
Kết quả là, luồng khí kinh người liền thẳng tắp bay về phía ba người Ninh Ngọc Loan Nguyệt và Thiên Thiên!
Trong mắt Ninh Ngọc nhanh chóng xuất hiện một tia sát khí kinh người, lúc này một tay ôm Thiên Thiên một tay ôm Loan Nguyệt trong nháy mắt nhảy vào trong khe suối đen như mực này, nhưng vẫn không tránh kịp, bị một luồng khí nhỏ trực tiếp vung đến trong hồ. . . . . . Mà luồng khí đó, liền trực tiếp hướng về phía núi giả bên kia hồ, trong lúc đó chỉ nghe tiếng rầm rầm vang dội, núi giả này đã theo tiếng vang hóa thành một đống đá vụn, nổ tung trên không trung, tình cảnh vô cùng tráng lệ.
Ly Hoan bình yên vô sự đứng bên bờ, vân vê ngón tay thẹn thùng để lên trên cằm đắc chí mình chẳng những đầu óc thông minh mà còn tay chân mau lẹ, phản ứng nhanh nhẹn, quả thật không hổ là người được giang hồ người ca ngợi lão bản Tần Hoài quán, nhưng hắn thẹn thùng thì thẹn thùng, đột nhiên cảm thấy hình như chính mình quên mất một người, —— a, đúng rồi, Thiên Thiên đâu?
—— Ôi Này! Thiên Thiên! Thiên Thiên vẫn còn ở trong đình!
Ly Hoan cắn răng, hung hăng vỗ vỗ đầu óc của mình, vội vàng bay trở về đình nhỏ kia một lần nữa, hắn nghiêng đầu nhìn một cái, trông thấy người phát ra công kích này Công Ngọc Quyết đã hôn mê ngã trên mặt đất, lúc này Ly Hoan cũng không có ý định đi qua, nóng nảy dõi mắt nhìn theo dòng suối nhỏ tìm tòi một phen.
Nhưng trong bóng đêm lờ mờ, mặt sông tối đen như mực, trừ miễn cưỡng có thể thấy được vài đường gợn sóng, còn có thể nhìn thấy cái gì? !
Ly Hoan sốt ruột, rơi vào trong hồ không chỉ có Thiên Thiên, còn có Ninh Ngọc và Loan Nguyệt, đặc biệt là Ninh Ngọc, nếu mà Ninh Ngọc chết khi hắn ở Tần Hoài quán, chỉ sợ hắn này Tần Hoài quán của hắn sớm muộn gì cũng phải đóng cửa! Hắn nghiêm mặt phiền muộn, bảo tất cả mọi người trong Tần Hoài quán vào trong hồ tìm người, chính mình cũng trực tiếp xuống nước, nín thở dưới nước không ngừng tìm kiếm. . . . . .
*****************
Thiên Thiên chìm ngập trong nước lạnh, nàng nhăn mày lại, miệng và khoang ngực đã sớm đầy nước, tất cả trí nhớ kiếp trước thật nhanh hiện ra trong đầu nàng lần nữa, thời gian thật giống như lại trở về kiếp trước một giây kia nàng ngập nước mà chết, nàng mặc giá y đỏ thẩm gả cho hắn, nàng nhìn hắn và những cô gái khác yêu nhau, nàng nhìn khóe miệng hắn mỉm cười, đôi môi mềm mỏng. . . . . . Cùng với bí mật chôn sâu ở đáy lòng nàng, vĩnh viễn không dám nói cho bất luận người nào biết. . . . . . Toàn bộ đều cùng chôn ở trong nước, không có người thứ hai biết.
Trong lúc hoảng hốt, hình như nàng lại cảm thấy hương thơm thoang thoảng thường quanh quẩn trong giấc mơ, toàn bộ bao vây cả người nàng, tựa như vào một buổi tối ở kiếp trước một mang theo nỗi sỉ nhục và niềm khoái cảm, hắn say rượu đang nhẹ giọng kêu bên tai nàng: Thiên nhi ——
Thiên Thiên cảm thấy cả người nhẹ nhõm, cảm giác chìm chìm nổi nổi đánh đến lần nữa, giống như đang trôi lơ lửng bồng bềnh giữa không trung, lại giống như nhảy ra khỏi đám mây, tự do thoải mái mặc sức làm bừa tựa như một con tinh linh, giữa trời đất, duy chỉ có một mình.
Nhưng cảm giác này còn chưa kịp thể nghiệm, một trận đau đớn ùn ùn kéo đến truyền mỗi tế bào thần kinh khắp cả người, thân thể của nàng từ từ rơi xuống, mà nàng chỉ có thể thét chói tai ——
******************
Mãi cho đến khi mình như rơi xuống trên giường lớn mềm mại, nàng mới thở phào nhẹ nhõm, nói thật, loại cảm giác này nàng đã trải qua rất nhiều lần, cho nên lần này, rốt cuộc nàng bình tĩnh hơn, nghĩ đến là trở về trong cơ thể chính mình. Đã như vậy, liền thuận theo tự nhiên thôi, lập