The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cách Xa Ngựa Đực Tự Ta Làm Lên

Cách Xa Ngựa Đực Tự Ta Làm Lên

Tác giả: Khí Khan Mộc tiểu JJ

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341543

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1543 lượt.

i đạp đất!"
Loan Nguyệt nhìn tay hắn không tự chủ xếp thành hình hoa lan, hết sức miễn cưỡng gật đầu với hắn một cái tỏ vẻ đồng ý. . . . . .
Thiên Thiên cũng rối rắm, nếu mà Ly Hoan còn là nam nhân, cũng là một nam tử rất khá, bộ dạng xinh đẹp, trừ có chút keo kiệt, các tính cách khác đều rất tốt, đáng tiếc, chỉ sợ dáng vẻ cô gái của hắn sửa không được rồi. . . . . . Ai!
Ninh Ngọc tiếp tục theo thói quen mỉm cười nhìn hắn: "Ngươi không sợ Công Ngọc Quyết biết được chân tướng sẽ trả thù ngươi."
Ly Hoan khinh thường một tiếng: "Chỉ là một công tử trầm mê trong tửu sắc, có thể có bản lãnh gì."
Ninh Ngọc híp híp mắt, trầm mặc, ngược lại chuyển ánh mắt sang bên cạnh Loan Nguyệt.
Loan Nguyệt tiếp thu được ánh mắt Ninh Ngọc, lập tức chuyển đầu sang bên Thiên Thiên, ngẩng đầu lạnh lùng.
"Ngươi không muốn nhìn thấy ta?" Ninh Ngọc hỏi nàng.
"Xem công tử nói nhảm gì đây, ta đây yêu ngài, như thế nào lại không muốn nhìn thấy ngài." Loan Nguyệt nghe vậy, giọng nói mềm mại nói qua loa.
Ninh Ngọc lại sâu sâu liếc nhìn Loan Nguyệt, lại dời ánh mắt, ánh mắt sâu sắc nhìn bên cạnh Loan Nguyệt, lúc này nhìn chằm chằm thân thể Loan Nguyệt là Thiên Thiên. Ánh mắt này quá thâm trầm quá phức tạp, lạnh thấu xương đến nỗi Thiên Thiên ngay cả dũng khí nhìn lại cũng không có, nhưng nàng lại rõ ràng cảm nhận được ánh mắt Ninh Ngọc quét về phía mình, thật giống như khám phá tất cả.
Ly Hoan nhìn thấy không khí giữa bốn người tựa hồ có một chút lúng túng, ho khan một cái nói: "Tiểu Ngọc Nhi, ta thấy Thiên Thiên nhi rất hợp khẩu vị của ta, ta liền thích tính tình cay cú này của nàng. Không bằng, ngươi nhường nàng cho ta, xem như là ngươi chủ động xuất hiện trước mặt của ta phải đồng ý điều kiện của ta, như thế nào?" Dứt lời, hắn chớp mắt vài cái với Ninh Ngọc.
Lời vừa nói ra, vẻ mặt Loan Nguyệt và Ninh Ngọc đều lạnh xuống, đáng tiếc không đợi Loan Nguyệt nói chuyện, Ninh Ngọc đã mở miệng: "Tiền tài và thê tử, ngươi chọn một."
Ly Hoan nghe vậy, nhanh chóng cau mày, trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu không có kết quả, cau mày tức giận nói: "Nhất định phải chọn một?"
Ninh Ngọc một bộ dáng "Ngươi cứ nói đi" nhìn hắn.
Ly Hoan mệt mỏi, rũ vai xuống: "Ta chọn tiền. . . . . ."
Ninh Ngọc cười khẽ, khuôn mặt "Ta đã sớm đoán được" .
"Này? ! Không đúng, Tiểu Ngọc Nhi, đây là ngươi thiếu nợ ta, điều này và tiền tài của ta có quan hệ gì!" Ly Hoan rốt cuộc hoàn hồn, trong nháy mắt nổ tung.
Ninh Ngọc buồn cười nhìn hắn: "Thiên Thiên đối với ngươi mà nói còn không sánh bằng vật ngoài thân kia, chớ nói ta không muốn, chỉ sợ ngay cả Thiên Thiên cũng không chịu."
Loan Nguyệt trầm mặt nhìn Ly Hoan âm trầm cười một tiếng, ngay sau đó mặt lạnh xoay người đi, Ninh Ngọc cũng xoay người, Thiên Thiên nhìn bóng lưng xoay người của Loan Nguyệt và Ninh Ngọc, cảm nhận được trong lúc vô tình nàng từ một người trong cuộc trở thành một người khách qua đường, đột nhiên cảm thấy có chút bi thương.
Đứng ở bên cạnh hắn, chẳng lẽ không phải là nàng sao?
Nhưng rất nhanh nàng liền lắc đầu một cái, xua đi cảm giác kỳ quái này trong đầu, thay bằng vẻ mặt thường ngày, từng bước một đi theo sau lưng của bọn họ, cụp đầu xuống, theo bọn họ rời đi.
Ly Hoan ở phía sau giơ chân: "Tiểu Ngọc Nhi, ngươi cứ đi như vậy? Này, này này, chờ ta một chút ——"
Ngay sau đó, hắn cũng theo đuôi bọn họ đi.
*********
Thời điểm một nhóm bốn người trở về nhà trọ, trời đã hoàn toàn tối, Thiên Thiên vốn định tắm xong rồi trở về phòng ngủ, có ai ngờ rằng, trong lúc đang ăn bữa tối, làm thế nào Ly Hoan cũng không chịu để mọi người đi, mà la hét muốn dùng thân phận chủ nhà của mình, dẫn theo mọi người đi thăm phong cách ban đêm của Tần Hoài quán.
Ninh Ngọc ngồi ở bên trái của hắn, nhìn hắn kích động diễn thuyết, mới nói: " Thật ra tính tình của ngươi cũng như trước đây."
Ly Hoan hất mặt lên, che miệng ha ha cười duyên: " Tính tình ta đây so với bộ dáng lạnh lẽo như tảng đá của ngươi thú vị hơn nhiều." Dứt lời, còn rất thâm ý nhìn Loan Nguyệt ngồi ở phía bên phải của mình.
Loan Nguyệt hừ lạnh một tiếng, không để ý tới hắn, Thiên Thiên tự lo vùi đầu dùng bữa, hôm nay đói bụng một ngày, cũng phải thừa dịp bây giờ bù lại.
Cuối cùng bốn người do Ly Hoan kiên trì, vẫn là trở lại Tần Hoài quán.
Thiên Thiên giận dữ đi sau lưng Ly Hoan, nghĩ đến mới vừa rồi không để cho mình, Loan Nguyệt và Ninh Ngọc trực tiếp ở lại Tần Hoài quán, chẳng lẽ đau lòng tiền bữa cơm này?
Vốn cho rằng tiền bữa cơm này, bọn họ không thể không tốn nửa canh giờ đi bộ. . . . . . Chậc! Hay cho một tiểu sinh phóng khoáng vắt cổ chày ra nước ( ý nghĩa keo kiệt )!
Ly Hoan đi ở đằng trước, hình như cảm thấy Thiên Thiên đang nhìn mình chăm chú, còn quay đầu cười cười với nàng, nhíu mày nói: "Tiểu sinh ta nhất thụ lê hoa áp hải đường quay đầu nhìn lại đẹp trăm vẻ, nhưng cô cũng không cần dễ dàng yêu ta như vậy, tiểu sinh ta chính là sẽ rất phiền não. . . . . ."
Miệng Thiên Thiên co quắp, dời mắt đi.
Ban đêm Tần Hoài quán quả nhiên có một vẻ phong tình đặc biệt, phó