Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cách Xa Ngựa Đực Tự Ta Làm Lên

Cách Xa Ngựa Đực Tự Ta Làm Lên

Tác giả: Khí Khan Mộc tiểu JJ

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341540

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1540 lượt.

c này, sắc mặt lại có chút nặng nề , hắn ngồi đối diện nàng, nghiêm túc nhìn nàng, hỏi "Có cách nào đổi lại không?"
Thiên Thiên nhìn về phía hắn, gật đầu: "Có!"
"Nói!" Ninh Ngọc trả lời gọn gàng.
"Cùng nhau đi chết!" Thiên Thiên trả lời như đinh đóng cột!
Ninh Ngọc nhìn chằm chằm nàng một hồi lâu, ngay sau đó cong môi lộ ra một nụ cười xinh đẹp: "Như vậy, ngươi và ta cùng chết chung đi."
Thiên Thiên sững sờ, theo bản năng nói: "Được. . . . . ."
Ninh Ngọc vươn tay, muốn gõ nhẹ vào trán Thiên Thiên một cái, không nghĩ đến, Thiên Thiên theo bản năng đưa tay ra đỡ, vì vậy một giây trước Ninh Ngọc vẫn đang ngồi đối diện mình, lúc này tựa như một chiếc giẻ lau bình thường bay ra ngoài, ‘ phanh ’ một tiếng đụng vào trên tường.
Thiên Thiên nóng nảy, vội vàng đứng lên chạy đến đỡ Ninh Ngọc dậy, vừa ôm hắn thật chặt trong ngực của mình, vừa khẩn trương nhìn hắn: "Không có sao chứ không có sao chứ? Có bị thương không?"
Nếu như mà Thiên Thiên cẩn thận nhìn kĩ một chút, là có thể thấy mặt Ninh Ngọc có chút đỏ lên, nhưng hắn lập tức che giấu, tiếp tục ngẩng cằm nói: "Không sao hết."
Thiên Thiên càng nóng nảy hơn: "Ngươi bị thương thì phải nói ra! Cơ thể của ta đây rất yếu! Ngộ nhỡ bị gì, ngươi làm sao đền cho ta?"
Mặt Ninh Ngọc tối sầm lại, trầm mặt không nói.
Thiên Thiên ôm lấy Ninh Ngọc, vừa định ôm hắn đến trên giường, nhưng bỗng dừng động tác lại, ôm Ninh Ngọc vào trong ngực nhảy mấy cái, bừng tỉnh hiểu ra nói: "Khó trách ngươi thích ôm nữ nhân như vậy, thì ra là cơ thể nữ nhân mềm như vậy, vừa nhẹ vừa mềm. . . . . ." Dứt lời, nhíu mày nhìn Ninh Ngọc.
Cảm giác bây giờ của Ninh Ngọc giống như là ăn phải ruồi bọ.
Thiên Thiên nhìn bộ dạng Ninh Ngọc u ám, tính xấu quá trớn, bầu không khí u ám toàn bộ bộc phát, nàng cười gian đưa tay giữ chặt tay chân Ninh Ngọc vào trong ngực, đưa tay nắm cằm Ninh Ngọc, bộ dáng lưu manh cợt nhã nói: "Ơ, đây là tiểu nương tử nhà nào, dáng dấp xinh đẹp như vậy!"
Cảm giác bây giờ của Ninh Ngọc giống như là ăn phải một miếng đậu hủ thúi mười năm. Hắn giãy giụa, lại phát hiện căn bản cơ thể của Thiên Thiên không có hơi sức gì, căn bản không có bất kỳ phản kháng nào được. Nhìn bộ dáng Thiên Thiên đang hả hê, trong lòng dở khóc dở cười, —— chẳng lẽ, đây chính là trêu chọc?
"Hôm nay ngươi thật to gan, buông ta ra!" Trên mặt Ninh Ngọc âm u, không ngừng giãy giụa.
—— hình thức này có chút quỷ dị, quả thật giống như ác bá bắt nạt con gái nhà lành nha!
Thiên Thiên bực mình, một tay quăng hắn lên trên giường, hừ nói: "Ta chính là muốn cho ngươi nhìn xem, Thẩm Thiên Thiên ta có bao nhiêu lá gan!"
Cơ hồ chính là theo bản năng, Thiên Thiên không chút nghĩ ngợi dựa sát vào trên người của hắn, mà tay của mình vừa đúng lúc đặt lên trên ngực Ninh Ngọc, —— cũng chính là cơ thể của Thẩm Thiên Thiên nàng. . . . . . Bộ ngực.
Tất cả tất cả xảy vô cùng tự nhiên, tự nhiên đến Thiên Thiên căn bản không biết mình đang làm những gì, đợi nàng phản ứng kịp, "A ——"trong nháy mắt từ trong cổ họng thét lên một tiếng, sắc mặt trở nên đỏ bừng, lắp bắp nói, "Ta ta ta...ta đang làm gì thế! !"
Lúc này Ninh Ngọc ngược lại bình tĩnh, khóe miệng hắn chậm rãi vẽ ra một đường cong tinh xảo, chậm rãi nói: "Chẳng lẽ Thiên Thiên không biết mình đang làm gì sao. . . . . ."
Cả người Thiên Thiên bắt đầu run run: "Nhất định là ngươi! Là ngươi vào ngày thường làm nhiều chuyện như vậy, cho nên ta mới khó kìm lòng nổi!"
Ninh Ngọc bưng cằm cười không nói.
Thiên Thiên run chân muốn từ trên người hắn leo xuống, nhưng mà, nàng lại hoảng sợ phát hiện, thân dưới của mình nổi lên phản ứng vô cùng quỷ dị, . . . . . . Cứng rắn, cứng rắn. . . . . . Thế nhưng cứng rắn!
Lúc này lỗ tai Thiên Thiên đỏ bừng, nàng kẹp chặt hai chân, khom lưng từ trên người Ninh Ngọc leo xuống, làm sao còn dám nhìn vào ánh mắt của hắn, đưa lưng về phía hắn nhắm mắt lẩm nhẩm vô số lần a di đà Phật, không tức là sắc!
Đùa với lửa kết quả không chỉ là tổn hại cơ thể, còn hơn tự thiêu. —— Thiên Thiên rốt cuộc rút ra một cái kết luận.
"Thế nào, không tiếp tục?" Giọng nói nhạo báng của Ninh Ngọc từ phía sau lưng truyền đến, "Ngươi muốn kìm nén đến hỏng cơ thể của ta sao?"
Thiên Thiên theo thói quen quay đầu lại nhìn hắn, lại, đã thấy hắn vô cùng tự nhiên cởi quần áo, lộ ra cánh tay và bờ vai trắng như tuyết.
Máu trong cơ thể Thiên Thiên sôi trào lần nữa, nàng cắn chặt răng, ở trong lòng lặp đi lặp lại cho chính mình: tỉnh táo! Tỉnh táo! Ngàn vạn đừng kích động! !
—— đây chính là cơ thể của mình mà!






Thiên Thiên nhảy lên một cái, từ trên giường nhảy xuống, không ngừng đưa tay quạt ở trên mặt, tức giận nói: "Mặc quần áo vào!"
Bờ vai Ninh Ngọc, không có gì khó chịu, xem như đây là một chuyện hết sức bình thường ngồi ở trên giường nhìn Thiên Thiên. Khóe miệng hắn mang theo nụ cười yếu ớt, đưa tay vuốt ve cơ thể mình, ung dung nói: "Cơ thể này của ngươi, thật ra rất mềm mại dễ chịu." —— trong giọng nói mang theo ba phần trêu chọc.<