Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341960

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1960 lượt.

ô:
- Lam Sam, có thể dành cho tôi một cơ hội nữa hay không?
Lam Sam kinh ngạc:
- Nếu anh muốn nói đến cơ hội, không biết có phải cái loại cơ hội như tôi đang nghĩ không?
Anh gật đầu.
Lam Sam vội lướt qua người anh:
- Ngại quá, tôi đã có bạn trai rồi.
Tống Tử Thành ngây ngẩn cả người:
- Em…?
Lam Sam vừa đứng xoa xoa tay, vừa nhìn anh ta đầy thắc mắc:
- Làm sao vậy? Chẳng lẽ tôi không thể có bạn trai được à? Bạn trai tôi sẽ đến đón tôi ngay bây giờ đấy, anh ấy…. – Nói đến đây cô chợt dừng lại.
Tống Tử Thành cũng theo tầm mắt cô mà quay lại nhìn, anh thấy Kiều Phong đang đứng cách đó không xa, âm âm u u nhìn hai người họ.
Bạn trai cô là ai, không cần phải nói cũng biết.
Lam Sam vẫy tay về phía Kiều Phong:
- Đứng đó làm gì? Qua đây đi.
Mặc dù đang nổi giận nhưng Kiều Phong vẫn rất nghe lời đi đến trước mặt họ. Anh kéo cô thật mạnh, đưa cô về đứng bên cạnh mình, im lặng biểu hiện thái độ công khai chủ quyền.
Ánh mắt của Tống Tử Thành sâu hun hút, như những mạch đá ngầm đang chìm dần vào nước biển. Anh ta siết chặt quả đấm, vì quá mạnh nên các khớp ngón tay trở nên trắng bệch.
Lam Sam nghĩ Tống Tử Thành hôm nay thật kỳ lạ mà không thể giải thích rõ là ở đâu, cô không hề muốn gặp anh ta nữa, cô kéo tay Kiều Phong:
- Chúng ta đi thôi.
Tống Tử Thành lại vòng qua đứng chắn trước mặt cô:
- Lam Sam, em không thể đối xử với tôi như vậy được.
Kiều Phong vốn vì bạn gái mình bị một người đàn ông khác tòm tem mà nổi nóng, bây giờ hắn ta lại vẫn dây dưa không dứt, anh càng thêm tức giận, không thèm suy nghĩ mà đấm thẳng vào mặt Tống Tử Thành một đấm.
Tống Tử Thàn phản xạ cũng rất nhanh, nghiêng người né đòn. Kiều Phong buông Lam Sam ra, lao vào đánh anh ta.
Lam Sam vô cùng kinh ngạc, trong suy nghĩ của cô, Kiều Phong vốn là một con người vô cùng yếu đuối, anh so với các tiểu thư khuê các còn khuê nữ hơn, đừng nói đến động tay động chân, ngay cả những lời nói thô tục cũng đều chưa bao giờ thấy. Nhưng bây giờ, tên tiểu tử này còn đang định đánh nhau… đánh nhau… cái gì chứ…
Càng thần kỳ hơn là thân thủ của anh rất nhanh nhẹn thì phải? Nhưng có vẻ Tống Tử Thành cũng rất nhanh chân nhanh tay…
Tống Tử Thành vốn tâm trạng đã khá đè nén, không thể trút giận với Lam Sam, lại thấy Kiều Phong đang chủ động ra tay, anh ta cũng dốc toàn lực đánh trả. Vừa ra tay, Tống Tử Thành nhận ra đối thủ này không thể xem thường. Bản thân anh ta đã từng luyện qua tản đà, mắt thấy Kiều Phong đầy sát khí, ra tay chuẩn xác tàn nhẫn, vừa nhìn đã biết anh cũng đã từng luyện qua.
Lam Sam kinh ngạc một lúc lâu mới lấy lại được phản ứng, cô cố gắng tiến lại kéo họ ra:
- Đừng đừng đừng, đừng đánh nữa!
Nhưng hai người họ đã lao vào nhau thành một khối, Lam Sam không kéo Kiều Phong mà lại kéo Tống Tử Thành, Kiều Phong thấy thế lại càng tức giận hơn, lực xuất ra cũng mạnh hơn, bẻ ngoặt tay Tống Tử Thành, giang chân đá anh ta. Tống Tử Thành một bên bị Lam Sam lôi kéo, không sao có thể đối phó được với sức chiến đấu mạnh mẽ của Kiều Phong, lập tức bị dán xuống đất.
Kiều Phong khóa chặt tay anh ta, quỳ một chân trên mặt đất, đè chặt sau lưng, thể hiện phong thái của người chiến thắng một cách vô cùng ngoan độc.
Mọi người trên đường xúm lại vậy xem, Kiều Phong trừng mắt hằn học nhìn họ:
- Nhìn cái gì mà nhìn, đang đánh kẻ xấu đấy.
Mọi người vội vàng tản đi.
Lam Sam vỗ vỗ ngực, mắt đầy phức tạp. Cô đương nhiên cảm thấy một Kiều Phong chiến đấu thâm hiểm thế này thật vô cùng đẹp trai… nhưng nhất định là cô vẫn chưa tỉnh ngủ rồi!
- Nghe cho kỹ đây, Lam Sam là bạn gái tôi, sau này anh hãy tránh xa cô ấy ra. – Kiều Phong bỏ lại một câu, buông Tống Tử Thành ra, đứng dậy kéo Lam Sam đi.
Lam Sam bị Kiều Phong lôi kéo nhanh về phía trước, cô rất muốn quay lại nhìn xem, nhưng cứ nghĩ đến sắc mặt đen kịt của Kiều Phong, cô đành thôi.
Đến lúc này Lam Sam mới nhận ra Kiều Phong có gì đó không đúng, Kiều Phong thường ngày mặc dù có nổi giận đến đâu cũng sẽ phát giận theo cách của mình chứ không phải như tình hình trước mắt, vô cùng kích động, chưa hợp lời đã động thủ, lời nói cũng vô cùng mạnh mẽ sắc nhọn.
Anh… không phải bị cái gì đó nhập chứ….
Lam Sam đột ngột dừng bước, cô đứng bất động. Kiều Phong kéo cô nhưng cô vẫn không đi.
Anh quay đầu lại, cau mày nhìn cô:
- Đi thôi.
Lam Sam trợn to hai mắt, cẩn thận quan sát anh:
- Kiều Phong anh làm sao vậy?
Anh không trả lời mà cúi xuống:
- Em nhận ra à?
Em… có thể không nhận ra được à? Lam Sam đen mặt, hỏi tiếp:
- Rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Có chuyện gì không thể nói được cho em biết à? – Trái tim của cô dường như bị xiết chặt, không biết câu trả lời là thế nào đây.
Kiều Phong ngước mắt nhìn cô, ánh mắt anh dường như có phần uể oải:
- Lam Sam, anh không cẩn thận nên uống nhầm một chút cồn.
- … - Lam Sam thở phào nhẹ nhõm: - Làm em sợ thót tim, còn tưởng anh định chia tay chứ. Uống cồn thì không việc gì đâu, chỉ cần không phải rượu công nghiệp… - Nói đến đây, đột nhiên cô nghĩ ra: - A