XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341942

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1942 lượt.

trải qua, đôi bàn tay cô mềm mại như không xương, các ngón tay dường như chưa hề rời khỏi, lưu lại những cảm xúc ấy mãi mãi trong tiềm thức của anh. Vừa mới nghĩ đến máu đã nóng lên, tên tiểu huynh đệ nào đó lại không an phận rồi, anh vội vàng dập tắt ngay suy nghĩ của mình.
Tắm xong, anh thay quần áo ngủ, đúng hẹn sang nhà Lam Sam để đưa thức ăn cho mèo. Schrodinger đang chơi đùa khá là vui vẻ bên nhà cô, không hề vì hoàn cảnh sống thay đổi mà cảm thấy bất kỳ khó chịu nào. Kiều Phong nói với Lam Sam vài câu, mắt anh lướt qua cô, nhìn vào Schrodinger đang ở trong phòng, trong ánh mắt thông tuệ của anh giờ chỉ còn toàn ao ước và ghen tị mà thôi.
Ngày hôm sau Lam Sam dậy từ rất sớm, cô bị Schrodinger gọi dậy. Tên tiểu thái giám này nhảy lên giường cô, nó không ngừng giơ giơ đôi móng nhỏ của mình cào cào lên mặt cô, đánh thức cô dậy.
Cô dụi mắt, có phần sáng tỏ vì sao hàng sáng Kiều Phong đều có thể dậy sớm đến vậy.
Sau đó Schrodinger liền bị Lam Sam ôm theo cùng một đống hành lý, chân thành đuổi thẳng về nhà.
Bữa sáng Kiều Phong đang làm cơm rang thịt muối cùng canh trứng, ngoài ra là một đĩa hoa quả. Anh gọt vỏ và cắt nhỏ táo thành từng miếng, tỉa thành hình thiên nga, bày xung quanh những miếng cam hình cánh hoa, như những con thuyền nhỏ và những chú thiên nga đang tung tăng bơi lội trên mặt nước. Xem ra tâm hồn thiếu nữ của tên tiểu tử này lại phát tác rồi, Lam Sam thầm nghĩ, trang trí một đĩa hoa quả đẹp đến vậy, ai còn dám ăn nữa…
Ăn xong bữa sáng và điểm tâm, Lam Sam không cần phải vội vàng đi làm, từ hôm nay trở đi, cô chính thức trở thành một thành viên trong đội quân thất nghiệp rồi. Ngày trước mỗi khi công việc bận rộn tưởng muốn chết muốn sóng cô đều cực kỳ hi vọng có thể được nhàn nhã một chút, hiện tại được rảnh rỗi trái lại cô cảm thấy không biết nên làm thế nào.
Cô ngồi nhẩm tính lại tài sản của mình một chút, sau đó lạnh lùng cằn nhằn:
- Chỉ còn hơn 30 vạn thôi.
Kiều Phong đang xem báo, nghe thấy vậy quay sang nhìn cô, hỏi:
- Vậy là rất nhiều à?
Thật quá thiếu tư duy trừu tượng mà… Lam Sam tự biết mình một khi đối diện để so sánh với anh thì đương nhiên chỉ là một người nghèo rớt mùng tơi mà thôi, cô không còn cách nào khác đành nói:
- Ý em là tạm thời cũng không phải chết đói.
Lời này càng chẳng có lý, Kiều Phong lắc đầu:
- Có anh ở đây, sao em có thể chết đói được.
- Cái tính này, - Lam Sam cười cười, trong lòng cô lại vô cùng ấm áp. Một lát sau, cô nói thêm: - Nhưng em vẫn phải tìm việc nữa.
Kiều Phong cất tờ bào đi, nghiêm túc nhìn cô:
- Vì sao em nhất định phải tìm việc làm chứ?
- Anh nói gì mà kỳ cục thế, không làm việc để miệng ăn núi lở à?
- Em có thể ăn ở nhà anh, cần gì cứ nói một tiếng, anh có thể đảm bảo được chuyện này.
Lam Sam khoát tay:
- Dừng lại dừng lại, không phải ý em là như vậy, em biết anh muốn tốt cho em, nhưng em có tay có chân không thể ăn bám tiêu sạch tiền của anh được.
- Để bạn gái sài tiền của mình là nhiệm vụ của người bạn trai mà, - Anh nói thẳng bằng khí thế hung hồn.
Lam Sam :
- Ai nói chứ?
- Sổ tay “ Người đàn ông tốt” nói vậy.
… Đó là cái gì thế nhỉ!
Lam Sam lắc đầu, than thở:
- Anh đọc quá nhiều sách vở rồi.
Kiều Phong hưởng thụ đó như một lời động viên, anh đắc ý gật đầu:
- Đó là đương nhiên cho nên em không cần tìm việc làm ngay, cứ yên tâm mà tiêu tiền của anh đi, anh có rất nhiều tiền, em không tiêu hết được đâu.
Cuối cùng Lam Sam cũng có thể hiểu rõ tại sao Tạ Phong Sinh nói Kiều Phong sẽ là một con dê béo, vì người này quá là chẳng coi tiền ra gì. Cô không biết nên phản bác anh như thế nào, không thể làm gì khác hơn là đành hỏi:
- Nếu anh đã không thiếu tiền, tại sao vẫn còn đi làm?
- Đương nhiên là vì để thể hiện giá trị nhân sinh rồi, tiến bước vào sự nghiệp khoa học, cống hiến vì sự tiến bộ của nhân loại.
Lam Sam không còn lời nào để nói thêm. Cô giơ ngón tay cái về phía Kiều Phong:
- Quả là cao nhân đẳng cấp thượng thừa khí khái ngút trời, không hổ là Kiều Phong nhà ta.
Bốn chữ cuối cùng khiến tâm trạng của Kiều Phong bốc cao ngùn ngụt, anh xê người, áp chặt sát người cô, cúi xuống hôn chụt một cái lên gương mặt cô.
Lam Sam giơ móng vuốt đáp lại khuôn mặt anh:
- Biến biến biến, em còn đang phải tự vấn về nhân sinh của mình đây.
Anh lại không hề biết xấu hổ mà quấn lấy cô, cằm anh tựa trên vai cô, hỏi:
- Tự vấn cái gì nào?
- Em cũng muốn thể hiện giá trị nhân sinh của mình nên em sẽ đi tìm việc làm.
- Đã thế, vậy em nghĩ công việc tiêu thụ có thể thể hiện giá trị nhân sinh của em ư?
- Ặc… - Một câu nói mà chính Lam Sam cũng đang tự hỏi.
Kiều Phong lại nói:
- Anh chỉ thay đổi cách hỏi thôi, em cảm thấy giá trị nhân sinh của em hiện đang ở vị trí nào nào?
… - Lam Sam trầm mặc.
- Anh lại đổi lại cách hỏi nhé, em có lý tưởng gì không?
Thần sắc Lam Sam ngẩn ra:
- Em…. Khi còn bé em cũng có lý tưởng, em muốn thành nhà khoa học, vận động viên, chăn ngựa, phi công…
- Những cái đó không được tính.
Lam Sam