pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341948

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1948 lượt.

Sam không còn cách nào khác hơn là nhìn sang phía khác, không nhìn thẳng vào anh.
Anh nói , giọng nói của anh mang theo tình ý nhẹ nhàng, lại hơi khàn khàn, vừa buồn buồn, vừa như có một chút tủi thân:
- Anh không nhịn được nữa.
- Anh tự nghĩ biện pháp đi. – Lam Sam nói, rồi đẩy vai anh ra: - Chúng ta không thể nhanh như vậy được….
- Vì em khiến anh không thể nhịn được nữa mà.
- Hả?
- Em nói rằng em là bạn gái anh, có việc gì cần không tìm em thì tìm ai? Em còn nói không muốn để anh phải nhịn, cứ nhịn mãi thì hỏng mất.
- Em em em, - Lam Sam . – Hai chuyện đó khác nhau, anh trước hết đứng dậy đã.
Kiều Phong lại như biến thành động vật sinh trưởng trên người cô, đánh chết cũng không đứng dậy. Anh ôm lấy cô thật chặt, cằm nhè nhẹ cọ cọ trên cổ cô, thấp giọng nói:
- Lam Sam, giúp anh với.
- Không.
- Giúp anh một chút thôi, có được không? – Giọng anh cất lên mềm nhũn, thậm chí mềm đến mức mang theo một chút vị ngọt đến ngấy người. – Giúp anh. – Vừa nói vừa nhẹ nhàng chuyển động cơ thể mình.
Anh đang làm nũng, đang làm nũng đây mà! Lam Sam thật không sao có thể tin được, tâm trí cô giờ đang hoảng hốt, cô nghĩ anh có thể vừa kiên trì vừa ngang ngược, nhưng nếu Kiều Phong nũng nịu !! Làm sao cô có thể từ chối anh được chứ !!
Kiều Phong thấy rõ sự dao động của cô. Anh cũng biết không thể dồn ép cô nhanh quá, anh cũng thấy hổ thẹn, nhưng tên đã lên dây, anh không thể chịu đựng được hơn. Nhịn mãi, cuối cùng bản năng lại trỗi dậy, anh kéo bàn tay Lam Sam đến chỗ phương tiện gây án.
Đúng lúc này, Schrodinger nhảy lên bàn nước, ngồi chồm hổm ở đó, hoàn toàn không gây lên tiếng động, nhưng ánh mắt nó hấp háy nhìn hai người.
Lam Sam sắp xấu hổ mà chết mất:
- Không được, không được, Schrodinger còn đang ở đây mà !
Kiều Phong liếc xéo Schrodinger:
- Đi ra.
Lam Sam: …
Kiều Phong cúi xuống, khẽ hôn lên má cô, một tay anh cởi thắt lưng, sau đó ấn bàn tay cô vào vị trí đó.
Khuôn mặt Lam Sam đỏ rực như bị thiêu đốt, cô đang cực kỳ xấu hổ. Tuy vẫn thường xuyên trêu chọc Tiểu Du Thái là ai đè ai.. nhưng đấy là chỉ nói cho mạnh miệng vậy thôi, cô còn chưa bao giờ thật sự được chạm vào chỗ đó của đàn ông đâu chứ…
Kiều Phong nhẹ nhàng liếm khóe môi cô, giọng anh nhỏ dần, dường như đang nói những điều linh tinh gì đó, Lam Sam lại dựa theo những lời nói ấy mà làm, anh cũng đưa lưng phối hợp với từng động tác của cô, hơi thở anh thô ráp nặng nề áp vào khuôn mặt cô khiến gò má cô lại càng nóng bừng.
Sau khi xong việc, Lam Sam nghiêng đầu tránh sang phía khác không dám nhìn thẳng vào anh.
Hơi thở của anh vẫn chưa được bình ổn, anh vẫn dán trên khuôn mặt cô, dịu dàng hôn lên môi cô. Lam Sam chỉ cảm thấy cái gì đó dính dính, ấm ấm, định rút tay về nhưng anh lại đè chặt cô xuống.
Cứ giằng co một lúc như vậy, Kiều Phong đột nhiên kêu lên một tiếng:
- Hừ.
Lam Sam ngạc nhiên hỏi:
- Sao vậy anh?
- Anh tốt rồi.
Cô lườm anh một cái:
- Em biết anh khỏe lắm rồi nhanh buông em ra.
- Không phải chuyện này. – Anh giải thích. – Hiệu quả của cồn hình như tan hết rồi.






Trở Về
Kiều Phong buông Lam Sam ra, để cô có thể tự cử động bàn tay mình, nhưng trên tay cô còn đang dính cái thứ gì đó khác lắm, nên cô không được tự nhiên, không còn cách nào khác là chùi chùi cọ cọ vào vạt áo anh.
Anh ngồi dậy, khom lưng, rút tờ giấy ăn trên bàn, tỉ mỉ lau tay giúp cô.
Lam Sam cũng ngồi dậy, đầu cô vẫn cúi gằm, nhiệt lượng trên khuôn mặt vẫn chưa hề giảm bớt, ngược lại càng ngày càng tăng, máu giờ đây như đang xông thẳng lên não khiến cô ù hết cả tai.
Kiều Phong lau một cách rất nghiêm túc, vì quá chăm chú nên động tác lại càng thong thả, như đang cẩn thận cất giữ một đồ vật cực kỳ quý giá. Lam Sam sắp chết vì xấu hổ mất thôi, cô len lén liếc nhìn anh, cô nhận ra khuôn mặt anh cũng hơi ửng hồng, màu hồng hồng ấy léo dài đến tận tai.
- Nó muốn về nhà với em đấy.
Schrodinger:
- Meo meo.
Lam Sam có phần có thể lý giải được tâm trạng của Schrodinger lúc này. Tối nay hẳn tên tiểu tử này đã bị hai lần liên tục bị chủ nhân nó làm tổn thương đến tâm hồn rồi nhỉ, hiện cô đoán là nó đang rất tuyệt vọng, muốn trốn nhà đi đây. Cô hơi buồn cười, nhìn vào đôi mắt long lanh của Schrodinger đang nhìn chòng chọc vào cô, cô hỏi Kiều Phong:
- Nếu không đêm nay cho nó sang bên nhà em nhé?
Kiều Phong đành nhìn cô đầy vẻ ngoài ý muốn:
- Có được không.
- Đương nhiên là được.
Kiều Phong nhỏ giọng nói:
- Em có thể thu nạp luôn cả mèo cả người được không….
Vì hai người cách quá xa, nên Lam Sam không nghe thấy rõ:
- Anh nói gì cơ?
- Không có gì đâu, em cứ mang nó đi, lát nữa anh sẽ đem thức ăn và nước uống cho mèo sang nhà em.
Cô gật đầu, bước ra khỏi nhà Kiều Phong, Schrodinger quả nhiên biến thành cái đuôi nhỏ lẽo đẽo sau lưng cô.
Lam Sam về rồi, Kiều Phong liền đi tắm. Khi đang thanh lý cơ thể sao cho sạch sẽ, anh không nhịn được nhớ lại tỉ mỉ dư vị mình vừa được