Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341932
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1932 lượt.
a quả.
Ông Ngô vừa ngồi trên ghế salon vừa bắt đầu vào email.
Lão Ngô: Anh được gặp tận mắt rồi, còn xinh xắn hơn trong ảnh nữa, rất lễ phép nhé.
Tiểu Kiều: Em phải về nhà! Em phải về nhà! Em phải về nhà!...
Lão Ngô: Đương nhiên! Mèo mập cũng thích con bé, sao có thể thế chứ, nó còn chẳng thèm chào đón anh.
Ngô Văn: Nó cũng không thích con. = =
Uy Hiếp
Lam Sam thầm đoán , nếu chú Ngô đây đã biết một chút về cô , hẳn ông cũng đã biết chuyện cô là bạn gái Kiều Phong rồi nhỉ. Cô không ngờ rằng sẽ được gặp cha của Kiều Phong trong một tình huống như vậy, hoàn toàn không có bất kỳ sự chuẩn bị nào trước hết và cũng không hề có Kiều Phong ở bên cạnh để dẫn dắt. Cuộc gặp mặt này thật quá đột ngột nên cô ít nhiều cảm thấy mất tự nhiên.
Ông Ngô khẽ nhấp một hớp nước, cắn một miếng dưa hấu do Lam Sam tự cắt , ông thấy Lam Sam đang ngồi thẳng lưng trên ghế salon với một tư thế tiêu chuẩn giống hệt như khi đang tham gia phỏng vấn, ông cũng hiểu tâm trạng khẩn trương khó có thể tránh khỏi của một cô gái còn ít tuổi khi lần đầu tiên phải đối mặt với ông , nên ông lập tức pha trò:
- Cháu có vẻ rất quen thuộc với nơi này nhỉ, thường tới đây đúng không ?
- Khụ -Lam Sam ngượng quá đi mất. - Cháu ở ngay căn sát vách thôi ạ.
- Cho, cho cháu ư? - Lam Sam khá bất ngờ.
Ông cười nói:
- Đương nhiên rồi, mau nhận đi cháu.
Lam Sam nhận hộp quá bằng cả hai tay. Trong lòng cô dâng lên một niềm cảm động nho nhỏ. Cô mới ở bên Kiều Phong có vài ngày mà cha người ta trở về từ đất nước Nhật Bản xa xôi đã cố ý mua quà tặng cô rồi, không cần biết bên trong đó là món quà như thế nào , chỉ cần nhìn qua cũng có thể thấy rõ thành ý của người tặng. Nghĩ đến đây, cô nở nụ cười rạng rỡ:
- Cháu cám ơn chú ạ.
- Khách sáo thế làm gì. - Ông Ngô cười ha hả, ông quay lại cất đồ đạc vào vali, cùng lúc đó ông phát hiện ra trong đó có một thứ "bị đánh rơi" chính là chiếc chìa khóa.
Ông cầm chìa khóa lên thở dài:
- Ai chà, già rồi già rồi, thật đúng là già rồi.
Lam Sam cười nói:
- Cháu cũng hay vứt bừa bãi, nhiều khi cần tìm mà chẳng thấy đúng thật là phiền phức.
Ông Ngô gật đầu. Đúng lúc đó điện thoại của ông vang lên, con trai cả của ông gọi đến. Ông Ngô lúc đó mới bảo Ngô Văn lái xe đến đón mình về.
Lam Sam định mời ông Ngô đi ăn nhưng ông phất tay hẹn lần khác, cô không thể làm gì khác hơn là giúp ông mang hành lý và tiễn ông đến cổng tiểu khu. Lúc này xe của Ngô Văn đã đỗ sẵn trước cổng tiểu khu đón ông. Sau khi ông Ngô ngồi lên xe còn hạ cửa kính xuống vẫy tay chào Lam Sam.
Lam Sam đứng ngoài xe vẫy chào ông, ánh mắt cô luôn dõi theo cho đến khi xe đi khuất hẳn.
Ngô Văn vừa lái xe vừa hỏi cha mình:
- Thế nào rồi?
Ông Ngô gật đầu:
- Là một cô gái không tồi đâu.
- Cho nên mới nói mắt nhìn người của con cực kỳ chuẩn mà , cha cứ yên tâm đi. - Ngô Văn có phần đắc ý , lại nói tiếp: - Không phải con nói gì cha đâu nhưng cha cũng nóng lòng qúa rồi , sao ko để mẹ con về rồi cùng đến gặp cô ấy sau chứ.
- Em trai con 25 tuổi mới lần đầu tiên kết giao với bạn gái đấy , thế nên cha mới hiếu kỳ nhé.
- Cái gì mà lần đầu tiên chứ, cái người nó kết giao lần trước bên Mỹ thì sao?
Ông Ngô cười hừ hừ:
- Cái đó mà cũng gọi là bạn gái được à?
- Cũng đúng. - Ngô Văn gật đầu lại nghĩ đến cái phương thức chọn bạn gái khác người kia của Kiều Phong nên mới chọn ra cái thể loại bạn gái khác người như thế chứ... tên tiểu tử thối này đã dùng hành động thực tế để chứng minh cái gọi là "Không tự tìm đường thì sao phải chết".
Ngay lập tức Ngô Văn lại hỏi:
- Mà cha lại vội đi đâu mà gấp vậy? Sao không theo hai đứa nó đi ăn chực một bữa cơm?
Ông Ngô trừng mắt lườm anh:
- Cha mà là người không biết nhìn trước nhìn sau thế à? Đã đến đột ngột lại kiếm cớ ko chịu đi , dọa con gái nhà người ta sợ thì sao.
- Cha chẳng qua là sợ mẹ con biết sẽ mắng cha thôi. --Ngô Văn nói toạc luôn chân tướng .
Ông Ngô thở phì phò , mũi hướng lên trời rất chi là không thèm. Ngô Văn cũng không thèm phân cao thấp với cha mình nữa, anh đỗ xe lại ven đường , đăng nhập vào group gia đình trên email.
Ngô Văn: Tình hình mới nhất, cha nằng nặc đòi Lam Sam đưa đi ăn cơm.
Tiểu Kiều: Hả hả
Đại Ngô: Đâu có mà.
Tiểu Kiều: Chờ em về đã.
Đại Ngô: Uh
Ngô Văn cất di động đi liếc nhìn cha mình:
- Cha à cha cực kỳ cực kỳ cực kỳ cực kỳ có tiền đồ đấy.
- Có ai ăn nói với người lớn như con không , lái xe đi.
Ngô Văn đưa cha mình về thẳng nhà , ông Ngô lấy từ trong vali hành lý ra một món quà ông mua cho anh. Tuy đứa con này luôn khiến ông không được thoải mái nhưng tốt xấu gì thì cũng là con ông ,cũng chẳng phải là ông nhặt được đâu chứ , nên nói chung là vẫn nên mua cho nó một món quà.
Ngô Văn mở hộp quà ra , thắc mắc:
- Cái gì thế này cha? Sushi? Có loại sushi to như thế này cơ à? Đây sao giống bánh bao nhân thịt thế...
- Đây là loại điện thoại để bàn có hình sushi. Con chả muốn đặc sản quốc thổ Nhật