Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341956

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1956 lượt.

cũng là được tặng.
Lam Sam nhận ra cuối cùng Kiều Phong cũng biết uyển chuyển hơn, còn biết che giấu lấp liếm chuyện này nữa.
- Nói chung là từ nhỏ tôi đã thường được tặng những thứ rất kỳ quái. – Kiều Phong tổng kết thành một đạo lý. Thật ra có một lần anh từng được người khác tặng cho một hộp bao cao su, lại còn có vị ô mai – thật ý vị nhé. Lúc đó vì còn ít tuổi nên anh không hiểu còn lôi ra thổi bóng, sau này bị cha anh nhìn thấy. Kiều Phong mãi mãi không bao giờ quên được biểu tình đặc sắc của cha anh lúc đó đâu.
Khụ, sao tự nhiên lại nghĩ đến những chuyện như thế này chứ, Kiều Phong hơi thẹn thùng, lén liếc mắt sang nhìn trộm Lam Sam, anh nhận ra Lam Sam vẫn gương mắt nhìn thẳng vào mặt anh để quan sát, giống như là đang muốn nhìn thấu anh vậy. Anh lại càng ngượng hơn, mặt hơi đỏ lên. Anh cúi đầu, không nói gì thêm, chỉ không ngừng lo ăn táo.
Cứ bị Lam Sam nhìn chằm chằm như thế, tai anh dần chuyển sang màu hồng nhạt, như để hòa hợp với màu má.
Lam Sam lặng lẽ nhìn, cô cảm thấy mình đã biết được thêm nhiều điều.






Sếp Tổng
Lam Sam không biết mình đã rời khỏi nhà Kiều Phong như thế nào. Cô ngồi trên salon phòng mình nhưng linh hồn bé nhỏ thì dường như vẫn quanh quẩn bên nhà anh.
Hóa ra…
Dĩ nhiên….
Quả nhiên…
Tiểu Du Thái: Cậu nghe tớ giải thích đã! Tuy rằng đứa trẻ đó không phải là của cậu, nhưng tớ luôn mãi mãi yêu cậu mà!@
Lam Sam: ….
Sao lại có con bạn không biết điều thế chứ. Đồ chết bầm mà!
.....***......
Vừa chuẩn bị vào chỗ làm việc, Lam Sam nhận được một cuộc điện thoại khiến cô vô cùng phấn chấn : Ngày hôm nay, Tống Tử Thành muốn chạy thử xe R8.
Có hi vọng rồi.
Đã sớm hẹn chạy thử xe với anh, mà vị khách Tống Tử Thành này vốn không bình thường, nên Lam Sam đồng ý ngay.
Lam Sam khẳng định Tống Tử Thành không hề thiếu tiền, nói cách khác nếu hứng lên anh ta có thể vung tiền mua xe ngay lập tức. Dĩ nhiên Lam Sam không hề tự kỷ mà cho rằng Tống Tử Thành đến đây vì cô. Với một người thành công như Tống Tử Thành, dùng tiền mua sắc lúc nào chẳng được, đây thuộc loại giao dịch căn cứ vào sự tự nguyện của đôi bên dưới tiền đề là tiền bạc nhé, nếu bạn không tình nguyện, cũng chẳng ai thèm ép buộc bạn. Cho dù bạn tình nguyện, chưa chắc đã có ai chịu bỏ tiền mua, đối với đàn ông có tiền thì mĩ nữ cũng không phải là một hạng mục đầu tư khan hiếm.
Trong buôn bán không thể nói chuyện nhân nghĩa, đối với Tống Tử Thành, Lam Sam cũng không hề thấy mình đã làm gì xấu hổ. Thế nhưng cô cũng chẳng vui vẻ được lâu thì đã bị lão Vương gọi vào phòng làm việc.
Lam Sam đã làm nhân viên dưới quyền lão Vương nhiều năm, mối thâm giao của hai người rất tốt, nếu không đứng trước mặt người ngoài, cô tất nhiên sẽ chẳng kiêng nể gì khi nói nói chuyện với ông ta. Cho nên vừa thấy lão Vương, Lam Sam đã lấy chuyện Tống Tử Thành để khoe khoang công trạng với ông ta.
Lão Vương cười lạnh lẽo:
- Anh ta là ai thế? Có đẹp trai không đấy? Cô sẽ không đến quấy nhiễu tình dục người ta nữa chứ?
- Khụ khụ, tôi đã giải thích biết bao nhiêu lần rồi, tất cả chuyện đó chỉ là hiểu lầm thôi, nếu không sao khách hàng đó vẫn để tiền đặt cọc chỗ chúng ta thế? Ai da, lão Vương tôi đã nói với sếp rồi…
- Cô nói trước với tôi, nên tôi cũng nói trước với cô, - Lão Vương phất tay: - Tôi gọi cô đến đây là để nói trước với cô một tiếng, thời gian tới nhớ an phận một chút cho tôi nhờ, đừng phạm lỗi nữa.
Lam Sam nhếch miệng:
- Giám đốc Vương ơi, ông thật biết đùa với tôi đấy, tôi thì có thể phạm lỗi gì được, tôi có bao giờ dây vào những chuyện độc ác vô bổ thế đâu.
- Cô đừng có đứng đây luyện mồm mép với tôi. Tôi nói cho cô hay, sắp tới tổng giám đốc dự định đến thị sát tại công ty chúng ta. Ở chỗ tổng giám đốc Trương tôi còn có thể áp chế giúp cô một chút, còn nếu để rơi vào mắt sếp tổng…. Ừ, cô cứ yên tâm, tôi sẽ để cô tranh thủ đi phát tờ rơi tiếp thị.
- Là sếp tổng đứng đầu hả? – Lam Sam hơi ngạc nhiên, sau đó cô vỗ trán một cái, nhớ ra tổng giám đốc điều hành Trương của họ chỉ là một CEO quản lý, còn gara ô tô này vốn là thuộc về một vị sếp tổng khác, nhưng vị sếp tổng đại thần bí kia từ trước đến nay vẫn chưa từng xuất hiện, cho nên tất cả mọi người đều không mấy khi để ý đến chuyện này.
Lão Vương gật đầu:
- Đúng, chính là vị sếp Tổng đó.
- Giám đốc Vương ơi, ông có thông tin của ông ta không? Nếu không để tôi chuẩn bị trước một chút?
- Không, tôi cũng chưa bao giờ được gặp ông ta.
Thật là, sao lại thần bí vậy chứ.
Ngược lại Lam Sam cảm thấy không hề lo lắng, đại Boss đã nhiều năm không quản lý công ty, nếu ông ta mà đến thị sát thì phần lớn chỉ là giả vờ giả vịt, liệu có thể làm mưa làm gió được gì đây?
So với vị sếp tổng hư vô mờ mịt nào đó, trước mắt Lam Sam càng hiếu kỳ với Tống Tử Thành hơn. Cô hiểu biết quá ít về Tống Tử Thành, trước kia vì không có hứng thú, hiện tại nếu có hi vọng bán được xe cho anh ta, cô sẽ cảm thấy cô nên tìm hiểu thêm. Cô hỏi lão Vương:
- Giá