Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341955
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1955 lượt.
m đốc Vương, ông có biết về Tống Tử Thành không? Anh ta lai lịch thế nào? Có mối quan hệ thế nào với tổng giám đốc Trương?
Lão Vương lắc đầu:
- Tôi không biết anh ta, nghe nói anh ta vừa về nước, có quen biết với tổng giám đốc Trương, nhưng mới chỉ nghe ông ta nhắc đến một lần, sau đó tổng giám đốc Trương chưa bao giờ nhắc lại chuyện anh ta.
A, là như thế này? Xem ra Tống Tử Thành cũng không quá thân thiết với tổng giám đốc.
Cô rất phấn khởi, ít nhất cô không phải lo Tống Tử Thành sẽ ăn nói bậy bạ về cô với tổng giám đốc Trương.
***…
Buổi chiều, khoảng gần 5 giờ Tống Tử Thành mới ghé qua. Lam Sam cảm thấy thời gian anh lựa chọn rất thiếu thành ý - đến chạy thử xe vào thời điểm chuẩn bị hết giờ làm việc thì sau đó sao có thể bàn bạc tiếp được?
Cô thấy rất nhiều khả năng là anh ta lại đùa giỡn cô, cô lập tức cảm thấy bất mãn trong lòng.
Lam Sam cảm thấy công ty các cô chọn lựa một lộ tuyến để chạy thử xe rất tốt, phong cảnh bên đường khá đẹp, rẽ qua núi Ngọc Tuyền và khu vườn cây ngay dưới chân núi, nếu đi quá thêm một chút là tới Hương Sơn. Núi ngọc tuyền trông hơi âm u, không phù hợp để ngắm cảnh, Lam Sam còn nghe nói bên trong có không ít khu vực quân sự bị cấm, thế nên cô không muốn vào đó, nhỡ bị bắt thì phải làm sao bây giờ. Đáng sợ nhất là phải bị coi là thành phần phản động gây nguy hiểm cho Tổ quốc, chưa cần hỏi đã bị bắn hai phát chết ngay tại chỗ.
Trước đây cô từng gặp một vị khách hàng, khi còn bé, anh ta chơi đá cầu bên ngoài Nam Hải, một tên nhóc chân khỏe trong đám đá cầu vào trong bờ tường, kết quả là quả cầu vừa đến giữa không trung đã bị đạn bắn Pằng pằng pằng, thật vô cùng đáng sợ…
Ôi, thôi ngay thôi ngay. Lam Sam khẽ cử động, cô xoa cằm, quay sang ngắm nhìn bầu trời xanh biếc dào dạt ý xuân bên ngoài cửa sổ. Cô bỗng nhiên cảm thấy một cảm giác quen thuộc không sao có thể giải thích, giống như trước đây không lâu có người từng nói sẽ đưa cô đến núi Ngọc Tuyền, nhưng cảm giác này không quá rõ ràng, như có như không, cô cô gắng nghĩ lại, nhưng càng nghĩ càng không ra.
Tống Tử Thành thấy cô hoảng hốt, liền hỏi:
- Sao vậy?
Lam Sam giật mình:
- Tôi cảm thấy giống như kiếp trước mình từng được chôn tại đây vậy. – Cũng chỉ là một lời giải thích…
Tống Tử Thành lắc đầu, đạp mạnh ga, nhanh chóng đưa cô khỏi nơi kiếp trước từng được chôn cất.
Mua Thức Ăn
Chỉ rẽ qua núi Ngọc Tuyền là có thể nhìn thấy bờ rào với những rặng cây ăn quả trồng ven núi, bên trong còn trồng rất nhiều hoa đằng tử lúc này đang nở rộ cả một góc trời. Màu tím thẫm của những nhành hoa không thể chịu nổi cô đơn, men theo bờ rào lan cả ra ngoài, đang đung đưa trong làn gió nhẹ, như một thác nước màu tím đậm hay một màn pháo hoa mỹ lệ không bao giờ lụi tắt. Tuy rằng đã qua tuyến đường này vô số lần, nhưng Lam Sam vẫn cảm thấy kinh diễm như lần đầu tiên, cô luôn miệng tấm tắc khen ngợi.
Trong khi cô ngắm hoa, anh lại ngắm cô.
Xe mui trần mang đến một tầm nhìn vô cùng thoáng đãng, thu toàn bộ quang cảnh đất trời vào tầm mắt. Hôm nay, thời tiết sáng sủa, vào thời khắc này mặt trời đã ngả dần về đằng Tây, ánh dương đã không còn chói lóa như lúc chính ngọ mà hây hây như một mỹ nữ da mỏng má đào vừa dịu dàng vừa nội liễm lại như ẩn ẩn đưa tình. Thiên không cũng đã bày bố xong, đã bắt đầu đến lúc để phơi bày màn hào quang diễm lệ.
Ánh tà dương, vầng hào quang, hoa cỏ và cả mỹ nhân.
- Một chữ, tốt!
Anh thu hồi tầm mắt, chăm chú nhìn ngắm gương mặt cô, rồi chậm rãi nói:
- Anh tặng em một chiếc em thấy sao?
Lam Sam:
- …
Cô đột ngột xoay người tiến sát vào gần anh.
Tống Tử Thành hơi nhếch khóe miệng, anh ngồi bất động ở ghế lái, trấn tĩnh nhìn cô đang nhích mỗi lúc một gần hơn hơn. Khoảng cách của hai người càng gần cho đến khi hai khuôn mặt chỉ cách nhau trong gang tấc.
Sau đó cô dừng lại bất động.
Tống Tử Thành rất ăn ý, anh nghiêng người về phía trước, cúi thấp đầu xuống định hôn cô.
Đáng tiếc, chỉ còn cách 1cm anh đột nhiên ngừng lại.
Không phải anh không muốn cử động mà là bị ngăn cản không thể đạt được ý muốn.
Tống Tử Thành cúi đầu, anh thấy bên trái xương quai xanh của mình đang đặt một ngón tay. Ngón tay trắng nõn nà vô cùng thanh thoát nhưng lực đạo lại thập phần, đâm vào đúng chỗ hiểm, từ vị trí đầu ngón tay là trung tâm có một sự đau đớn dần lan nhẹ, tuy không quá mãnh liệt nhưng vừa đủ để khóa cứng anh lại, không cho anh tiếp tục ý đồ của mình.
Lam Sam nhìn chằm chằm vào mắt anh, nghiến chặt răng để không phát hỏa mà đánh anh. Cô chỉ nói từ tốn:
- Tống Tử Thành, anh có phiền không?
Tống Tử Thành nhìn cô, không buồn không khách khí:
- Em có thể đưa ra một cái giá.
Lam Sam càng tức giận tăng lực ở ngón tay, hùng hổ đâm anh, đến khi thấy anh nhíu mày, cô nói:
- Lần trước hình như tôi quá hàm súc nên tổng giám đốc Tống nghe căn bản vẫn chưa hiểu nhỉ. Có câu nói : “Một nghề cho chín còn hơn chín nghề.” , nghiệp vụ chính của tôi là bán xe, ngài muố