Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341962
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1962 lượt.
n tôi bán thân, nhưng thật ngại quá tôi lại không thành thạo nghiệp vụ này nên không thể đáp ứng ngài. Đã rõ ràng chưa?
Tuy bị cô đâm rất đau, nhưng Tống Tử Thành vẫn không muốn lùi về phía sau. Anh thích khoảng cách hiện tại, như vừa cúi đầu là có thể chạm vào cơ thể cô. Anh nói:
- Tôi cho rằng, sở dĩ chưa đạt cam kết là bởi vì giá chưa đủ cao.
Lam Sam cuối cùng cũng tức giận đển không thể kiềm chế được thêm, cô gật đầu một cái, trả lời anh một cách hào phóng:
- Được rồi, chúng ta bàn về giá cả nhé. Đến đây nào, xuống xe nói chuyện. – Vừa nói, cô vừa tự xuống xe trước lại còn đi vòng sang bên ghế lái, chỉ tay ngoắc anh: - Xuống đây.
Tống Tử Thành cũng xuống xe.
Lam Sam móc ra hai xu lẻ, chỉ về phía trước mặt:
- Từ chỗ này đi bộ thêm 1km là có thể thấy một trạm xe buýt , ở đây có hai xu, nhỡ đến bến đỗ anh còn đủ để đổi xe một lần nữa. Mau về ăn cơm với con đi.
Cô nhét hai xu tiền cho anh, thế nhưng anh phản ứng lại khiến chúng bay lên rồi rơi xuống đất, nặng nề chạm vào cửa xe.
Tống Tử Thành cảm thấy không ổn:
- Lam Sam, em chờ một chút.
Lam Sam thầm nghĩ, tôi có mà chờ ông tổ nhà anh.
Như một con quái vật khổng lồ, chiếc R8 lao nhanh như một con báo trên đường.
Tống Tử Thành đứng yên tại chỗ, nắm chặt hai xu tiền đang lạo xạo một cách mất trật tự , cắn răng nghiến lợi nhìn hình bóng đang dần dần khuất xa cuối con đường.
***…..
Ngày thứ hai kế tiếp Lam Sam lại được nghỉ. Cô ngủ thẳng một mạch từ sáng sớm cho đến tối mịt, đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa.
Cốc cốc… đông, tiết tấu rất nhịp nhàng.
Lam Sam vờ như không nghe thấy, chùm chăn kín đầu, ngủ tiếp.
Người nọ vẫn rất kiên nhẫn, vừa gõ vừa nói:
- Lam Sam, mở cửa.
Giọng nói không quá to, nhưng vẫn đủ để rơi vào lỗ tai cô.
Lam Sam giận dữ, nhùng nhằng rời giường đi ra cửa, mở cửa “Cạch” một tiếng, đứng trợn mắt đối diện Kiều Phong:
- Làm gì thế?
Kiều Phong làm như không thấy vẻ bực tức vì ngái ngủ của cô, vẫn từ tốn:
- Theo tôi đi mua thức ăn.
- Không đi, tôi muốn ngủ tiếp.
- Hôm qua cô đã nhận lời với tôi rồi.
Lam Sam lật một bên mắt:
- Hôm qua làm sao tôi biết anh đi sớm thế này, bây giờ là mấy giờ rồi?
Kiều Phong giơ đồng hồ lên xem, chăm chú đáp:
- Bảy giờ một phút.
Lam Sam vò đầu nắm tóc:
- Tôi mặc kệ, tôi muốn đi ngủ.
- Được, vậy cô cứ ngủ đi, còn tôi sẽ tiếp tục gõ cửa nhà cô.
- … - Sao trên đời có kẻ vô sỉ thế này.
Lam Sam vô lực dựa vào cửa:
- Anh đẹp trai ơi, tôi còn chưa ăn sáng, anh đi trước đi, một lát nữa tôi sẽ đến tìm anh, ngoan nào.
Câu nói này vừa đúng với mong muốn của Kiều Phong:
- Được, bây giờ tôi làm bữa sáng cho cô, cô rửa mặt đi, 15 phút nữa sang nhà tôi.
Lam Sam không hề nghi ngờ rằng nếu cô không đi, nhất định Kiều Phong sẽ lại tiếp tục đứng gõ cửa nhà cô. Cô hơi hối hận vì hôm qua đã nhận lời anh. Vốn là cô cảm thấy hổ thẹn trong lòng vì cứ ăn không uống không ở nhà anh cho nên định ôm đại nghiệp mua tức ăn, nhưng Kiều Phong chê bai tiêu chuẩn của cô đòi dạy dỗ cô nên mới sáng sớm hôm nay cô đã bị anh ta hành hạ thảm thiết như thế này.
Hôm nay là ngày nghỉ nên cô không cần trang điểm, cũng không thay quần áo, bớt việc nào hay việc ấy, đúng 15 phút đồng hồ sau có mặt ở nhà Kiều Phong.
Bữa sáng vẫn dĩ nhiên là rất ngon, tên tiểu tử này năng suất vẫn rất cao.
Một cốc trà chanh, hai cái bánh mì một quả trứng chiên, còn thêm vài ngọn xà lách, còn có,… ặc … đậu phộng?
- Theo tư liệu, cô có thể ăn. – Kiều Phong giải thích.
Lam Sam giơ bánh mì lên, có phần mơ màng:
- Không phải cho lung tung đậu phộng vào à?
Dĩ nhiên không phải. Kiều Phong đem đậu phộng nhét vào bánh mì, sau đó kẹp thêm xà lách và trứng gà, rồi đưa cho cô:
- Nếm thử đi.
Đây là sự phối hợp kiểu gì đây nhỉ ! Lam Sam đen mặt thấp thỏm cắn một cái.
Gì cơ? Rất ngon nhé!
Kế tiếp cô điên cuồng giải quyết sạch sẽ bữa sáng.
Sau bữa điểm tâm Lam Sam lẽo đẽo theo Kiều Phong đi chợ sáng. Đôi nam thanh nữ tú này qúa chói sáng nên các bác gái trong chợ đều phải quay đầu lại nhìn. Tuy ánh mắt họ đều thiện ý nhưng vì bị nhiều người vây lại nhìn trần trụi khiến Lam Sam cảm thấy hơi ngượng ngùng. Cô sờ sờ gáy, nhìn Kiều Phong đang đứng bên cạnh vẫn bình tĩnh như thường.
Lam Sam cảm thấy tố chất tâm lý Kiều Phong có thể so sánh mạnh mẽ ngang với kim cương, cô nhận ra qua mấy ngày nay chưa bao giờ Kiều Phong nổi giận hoặc hoảng hốt. Đối mặt bất kể với kích thích gì anh đều vẫn giữ được vẻ vân đạm kinh phong, cái kiểu đã đạt đến cảnh giới “ Thiên hạ trầm trồ chỉ là muỗi.” ấy.
Kiều Phong vẫn ghi nhớ rõ mục đích của chuyến đi này, anh dẫn Lam Sam đi từng hàng để nhận diện từng loại thực phẩm, vừa đi anh vừa giải thích. Anh phát hiện ra Lam Sam ngu ngốc đến không thể ngu ngốc hơn được nữa, cô gái này chọn thức ăn theo tiêu chí “Càng to càng tốt” , cà chua càng to càng tốt, dưa chuột càng to càng tốt, đậu đũa càng to càng tốt…. Kiều Phong nghiêm túc giải thích cho cô phân biệt sự khác biệt giữa “to”, “chín”, và “tươi” , cùng với nhữ