Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341982
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1982 lượt.
àn Tử kỳ quái nhìn Tống Tử Thành:
- Anh Thành, anh biết tên này à?
Tống Tử Thành không trả lời.
…..****……
Vì đi đánh tennis nên Lam Sam đặc biệt thay đổi một bộ trang phục tennis. Áo thun Polo màu đỏ, quần short thể thao màu vàng nhạt, giầy thể thao màu đỏ trắng, tóc buộc cao. Cách phối hợp màu sắc này thật giống như chim công, nếu mà người bình thường mặt thì chả khác gì lôi thần, thế nhưng ai bảo từ vóc dáng cho đến khuôn mặt của cô đều đẹp đây nên hoàn toàn trấn áp được những màu sắc khó chơi này.
Nếu so sánh, Kiều Phong khiêm tốn hơn nhiều. Trang bị từ trên xuống dưới là một cây trắng đen hai màu, Lam Sam quan sát anh từ xa đến gần từ trên xuống dưới rất nhiều lần, sau cùng lắc đầu than thở:
- Thôi, quay lại tôi chọn cho anh mấy bộ quần áo khác đi.
Sân vận động cách đó không xa, hai người định đi bộ đến. Lam Sam từ chối ý tốt của Kiều Phong tự cầm vợt tennis của mình, cả đường cô vừa đi vừa nghịch vợt. Chiếc quần short thể thao ngắn khoe toàn bộ cặp đùi thon dài tuyệt đẹp vô cùng cân đối của cô, hấp dẫn vô số ánh mắt của người đi đường.
Lam Sam đi phía bên ngoài, ngay sát lề đường, Kiều Phong đi ở bên trái cô. Có một cậu thiếu niên tầm mười tám đôi mươi đạp một chiếc xe đạp điện lái qua, đi gần tới phía sau họ. Thấy Lam Sam, anh chàng sáng mắt lên, cố đổi hướng tạt vào gần lề đường.
Lam Sam vốn đang nói chuyện với Kiều Phong, đột nhiên thấy mông mình bị người nào đó vỗ mạnh một cái, ngay sau đó cô cảm thấy một cơn gió phóng vù qua người. Trong nháy mắt cô hiểu ra mình đã bị người ta sàm sỡ rồi, cô lập tức nổi giận:
- Đồ lưu manh! Mày đứng lại cho tao!
Lam Sam không hề nghĩ ngợi, vắt giò chạy theo.
Vốn người thường thì sao đuổi kịp động cơ xe, nhưng con người Lam Sam này sống lại quá mạnh mẽ rồi, vừa chạy cô vừa cầm vợt tennis trên tay phi một cái thật mạnh, vừa nhanh vừa chuẩn trúng ngay giữa gáy tên tiểu lưu manh kia.
Tên tiểu lưu manh mất thăng bằng, ngã xuống.
Lam Sam xông lên, bất chấp việc cậu ta đang nhổm dạy mà giơ chân đạp điên cuồng một cách sảng khoái, cô lại cầm vợt tennis đập anh ta, vừa đánh vừa chửi:
- Đồ lưu manh, đánh mù cái mắt chó của mày luôn, dám sờ mó bà à, bà đánh chết mày luôn!
Kiều Phong hơi bị khớp. Ngay từ đầu , khi kịp phản ứng với việc Lam Sam bị sàm sỡ, bản thân là một người đàn ông, việc đầu tiên anh nghĩ đến là phải bảo vệ cô. Thế nhưng bây giờ xem ra hình như người cần được bảo vệ thật sự lại là tên tiểu lưu manh nằm dưới đất kia kìa…
Kiều Phong lặng lẽ quay đi, nhặt một quả bóng tennis. Lúc anh trở về, tên nhóc kia đã thôi không còn phản kháng, chỉ biết kêu rên:
- Tôi sẽ báo công an.
- Báo đi báo đi không báo thì mày là con tao!
Kiều Phong móc di động ra:
- Hay để tôi báo cảnh sát vậy, cô kiềm chế đánh bớt thôi.
- Không cần, cảnh sát quá phiền hà. – Lam Sam ngừng tay, đá tên tiểu lưu manh thêm vài đá: - Hôm nay tạm tha cho mày, nếu lần sau còn dám…
- Chị hai! Em không dám nữa đâu ạ!
Lam Sam gật đầu, cất vợt đi, phất tay gọi Kiều Phong:
- Đi thôi.
Kiều Phong ngoan ngoãn đi theo bên cạnh cô, anh lại định cầm vợt hộ cô, nhưng Lam Sam không cho, tự vác vợt trên vai. Động tác này kết hợp với sắc mặt âm trầm của cô giống như cô không phải đang khiêng vợt bóng bàn mà là khiêng Đại Khảm Đao.
Cô gái này có phần hơi bạo lực….
Chờ họ đi đủ xa, tên tiểu lưu manh cảm thấy đủ an toàm mới đứng sau lưng Lam Sam hô to:
- Cọp cái! Cẩn thận sau này không ai thèm lấy cô đâu.
- Mày….. – Lam Sam xoay người định chạy lại đánh hắn, nhưng hắn đã đạp như bay chạy mất tiêu rồi.
Kiều Phong kéo tay Lam Sam:
- Lam Sam đừng nóng giận.
- Hừ!
Khuôn mặt của Lam Sam vẫn âm trầm như cũ, dù sao bị sàm sỡ thì chẳng ai giữ nổi tâm trạng vui vẻ bao giờ. Cô vác cây vợt như một hung thần ác sát, khí thế này giống như gặp người giết người gặp Phật giết Phật không ai cản nổi. Kiều Phong yên lặng đi bên cạnh Lam Sam, cầm vợt quy củ sau lưng, thân dài dáng thẳng, như một kiếm khách tiêu sái tuấn dật.
Đi một lúc, Lam Sam đột nhiên ngang ngược quay sang hỏi Kiều Phong:
- Anh có thấy tôi giống cọp cái không?
- Không giống. Cô vốn là như vậy.
Người này, nói vài lời hữu ích một chút không được sao! Lam Sam bất mãn, trừng mắt nổi giận với anh:
- Anh không sợ tôi à?
Trong đôi mắt Kiều Phong hàm chứa một nụ cười thản nhiên, anh nói:
- Hổ cũng không cắn được người dậy thú đâu.
Chơi Tennis
Lam Sam cảm thấy Kiều Phong quả thực đúng là một người rất không bình thường trong số những người khác thường. Có đôi khi người này ngớ ngẩn chẳng thấy thông thái đâu, tùy tiện nói một câu cũng đủ có thể khiến người nghe tức chết, nhưng thỉnh thoảng anh lại nói một câu rất tình cảm dễ dàng xua cơn nóng giận của bạn tan thành mây khói. Nếu nói là anh ta đang định dỗ dành bạn thì hình như không phải, làm gì có chuyện cái đồ ngu ngốc đó lại hiểu chuyện tình cảm chứ; nhưng nếu nói anh ta nghiêm túc không hề trêu đùa bạn thì hình như cũn