Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341990
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1990 lượt.
dù đã bừng tỉnh, nhưng quả bóng ở giữa không trung đột ngột biến đổi quỹ đạo lao xuống, rơi cách cô ba bước chân.
Cự ly này chỉ dài bằng một sải tay của Lưu Bị, nhưng cô không thể đánh tới.
Lam Sam phản ứng rất nhanh, nhanh chân vọt tới, thế nhưng trái bóng xoáy ngược lại rất xảo quyệt bất chợt bay nhanh hơn, cô lao đến, nhưng còn không kịp chạm được đến cái bóng của nó.
Nhìn thấy trái bóng bay ngày một xa, Lam Sam ngoại trừ khiếp sợ chỉ có khiếp sợ. Bóng bổng đôi khi cô cũng đánh được, vấn đề là trái bóng cô đánh chỉ có vận tốc vừa vừa thôi, cũng không bay theo đường banh không rõ ràng như vậy, lực sát thương rất nhỏ. Đa số người chơi tennis phát bóng bổng cũng chỉ đạt trình độ như cô. Trâu bò chân chính chính là đánh bóng vừa cao vừa mạnh, điều đó có thể khảo nghiệm lực bắp tay và thắt lưng của người chơi. Lam Sam bỏ lỡ mất trái bóng này, Kiều Phong rất điềm nhiên lấy từ trong rổ ra một quả bóng khác, lại phát bòng. Lúc này đã hạ thủ lưu tình, cô hẳn phải dễ dàng đỡ được.
Lam Sam đang ngẩn người trơ mắt nhìn thấy trái bóng đập ngay trúng gáy cô.
Kiều Phong:
- …
Lam Sam:
- ….
Cô xoa xoa gáy, thu vợt lại:
- Tạm dừng, tạm dừng!
Hai người liền tạm dừng trận đấu ngôi xuống hàng ghế bên ngoài sân. Kiều Phong phải cố kiềm chế hết sức nhưng vẫn nói “Cô đúng là cái đồ cực kỳ kém cỏi.” Một trái bóng đơn giản thế mà không đỡ nổi. Tuy rằng bị khinh thường nhưng Lam Sam thực sự muốn quỳ xuống mà hôn chân anh, được rồi nhưng mà cô sẽ không bao giờ làm những chuyện đáng xấu hổ thế đâu. Cô mở một chai nước, vô cùng nịnh bợ mà đưa cho Kiều Phong:
- Quả bóng lúc nãy anh làm thế nào mà đánh ra thế?
- May mắn thôi.
Khiêm tốn rất tốt nhưng vẫn không hề làm hao tổn hình tượng vĩ đại của anh lúc này.
Lam Sam gạ gạ cánh tay anh:
- Dạy cho tôi với nhé?
Kiều Phong nghiêng đầu hờ hững nhìn cô:
- Cô không học được đâu.
Có cần phải thẳng thắn thế không…..
Lam Sam tự mở một chai nước cho mình, vừa uống vừa lén nhìn sang Kiều Phong. Vì vừa vận động mạnh, anh chảy không ít mồ hôi, thái dương ướt đẫm, mồ hôi tụ lại thành từng giọt từng giọt lớn lung lay như sắp rơi xuống.
Người đàn ông đổ mồ hôi trông thật gợi cảm, có thể phát huy hết toàn bộ hormone nam tính trong cơ thể họ. Lam Sam ngắm nhìn gò má vô cùng tuấn mỹ của Kiều Phong cùng những giọt hormone mồ hôi của anh, đột nhiên nói:
- Tôi phát hiện … Ừm, anh cũng rất đàn ông.
Chẳng có người đàn ông trên đời này thích bị người ta khen như vậy, Kiều Phong cũng không ngoại lệ. Huống chi, anh rất ít khi bị người khác nhìn như vậy…
Anh mỉm cười:
- Xin cảm ơn.
Sau đó anh lấy trong túi ra một túi giấy ăn, rút một tờ, cẩn thận lau mồ hôi trên đầu trên mặt, trên cổ… Động tác của anh vô cùng nhã nhặn và đẹp mắt, Lam Sam thật không nhìn nổi nữa.
Lại còn mùi hương vương lại trên giấy ăn đang gào thét….
Kiều Phong cho rằng Lam Sam cũng muốn lau mồ hôi nên đưa túi giấy ăn cho cô.
Lam Sam nhìn dòng chữ “Hương hoa nhài” trên giấy, mặt 囧囧 :
- Tôi xin được rút lại lời vừa nói, anh vẫn là thiên kim tiểu thư ạ.
Kiều Phong vứt tờ giấy ăn, bực mình cầm vợt:
- Đi thôi!
Lam Sam vẫn đang uống nước:
- Đi làm gì?
- Tiếp tục chà đạp cô.
Tốt Nhất
Lúc Kiều Phong khai hỏa toàn bộ hỏa lực thật đáng sợ, Lam Sam chạy tới chạy lui khắp sân như đội viên cứu hỏa, cô cảm thấy chỉ có một từ duy nhất có thể hình dung đến trạng thái bây giờ của mình: Mệt mỏi.
Cuối cùng, cô chạy đến sức cùng lực kiệt, ném cái vợt xuống, đỡ thắt lưng nói:
- Tôi không chịu nổi nữa!
Kiều Phong nhàn nhã đi tới, mặt không đổi sắc hỏi cô:
- Tôi không làm đâu.
Anh không thể làm gì khác hơn là phải ngồi xổm xuống giúp cô. Lại nói tiếp, kẻ đầu xỏ khiến cô mệt mỏi thế này là anh cho nên làm chút chút chuyện nhỏ này cho cô cũng là chuyện đương nhiên, thôi cực khổ chút vậy. Kiều Phong đỡ lấy mắt cá chân Lam Sam, hơi khẽ nâng lên khiến cho cơ chân cô không còn bị bó chặt nữa. Anh lấy tay phát nhẹ lên bụng chân cô.
Kiều Phong nhìn đôi cẳng chân trắng nõn thon dài như châu như ngọc cùng với đường cong thanh thoát, trên tay anh cầm là mắt cá chân mảnh mai tinh tế, bàn tay anh tiếp xúc lên phần da trơn mượt vô cùng đàn hồi, tầm mắt dần di chuyển lên trên, là bắp đùi mượt mà nhẵn nhụi vô cùng hấp dẫn như một món đồ sứ trắng, tiếp tục di chuyển lên trên… Không, không được nhìn tiếp lên trên nữa!
Anh cảm thấy mình đúng là đồ bại não, làm sao lại đi sờ nắn chân phụ nữ thế này. Kể cả bình thường có bị cấm dục đến nội thương đi nữa thì anh vẫn là một người đàn ông, anh vẫn có những ham muốn bình thường của một người đàn ông. Rồi bỗng nhiên một ngày được chạm đến đôi chân dài hấp dẫn cùng mắt cá chân xinh đẹp của người khác phái, khó tránh khỏi cảm giác tim đập nhanh hơn một chút. Trong chớp mắt lòng Kiều Phong chợt thấy rung động, ngay sau khi ý thức được suy nghĩ của mình, anh cảm thấy xấu hổ, bất chợt ném chân cô ra.
Lam Sam vốn đang rên rỉ hưởng thụ