Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341988
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1988 lượt.
sự phục vụ của cái máy xoa bóp hình người, đột ngột bị ném ra, cô không đề phòng, thiếu chút nữa thì ngã nhào. Cô lùi lại một bước, ngạc nhiên hỏi:
- Làm sao vậy?
- Tự làm đi, dưới 200 cái thì đừng đòi ăn cơm tối.
…. Lại dọa nạt nữa rồi, cái đồ!
Kiều Phong mặc kệ phản ứng của Lam Sam, anh đứng dậy, quay lưng về phía cô, bắt đầu mở rộng cơ thể, thư giãn cơ bắp.
Sau khi xong, Lam Sam đòi uống nước lạnh, bị Kiều Phong thẳng thừng cự tuyệt, anh đồng ý sẽ trở về pha trà cho cô uống.
Đi một mạch về nhà đã gần chạng vạng tối, những cơn gió trong lành làm bay đi những giọt mồ hôi. Lam Sam theo Kiều Phong về nhà, thấy Kiều Phong đi vào phòng làm việc lấy dụng cụ pha trà, cô liền đi theo anh vào phòng làm việc.
Lại nói, cô vẫn chưa được tham quan nhà anh, cô chỉ biết căn hộ anh đang ở là một căn chung cư rộng hơn căn hộ của cô tầm 100 mét vuông, đôi khi anh vẫn oán giận nhà mình không đủ không gian, nếu thế thì nhà cô có thể trực tiếp bị xếp thành nơi chạy tị nạn rồi.
Phòng làm việc của Kiều Phong rất đơn giản nhưng Lam Sam vẫn cảm thấy choáng ngợp như cũ, bốn bờ tường đều kê giá sách thẳng đứng , trên giá xếp chặt cứng sách, thoạt nhìn đã thấy sợ rồi. Cô tiện tay rút một quyển, đọc một lúc vẫn chẳng hiểu gì, liền trả về chỗ cũ rồi rút một quyển khác nhưng đọc vẫn không thể hiểu nổi. Cô không rút sách ra nữa mà đứng bên cạnh giá sách xem qua bìa gáy của các quyển sách, thật ra chỉ cần đọc tên sách thôi đã có một đống thứ cô chẳng hiểu nổi nó là cái gì luôn…
Lam Sam cảm thấy mình thật nhỏ bé, dường như cô cảm thấy tự ti, cùng lúc đó Kiều Phong lấy dụng cụ pha trà ra, chủ động rời khỏi phòng làm việc.
Cô đứng ở cửa thư phòng, chỉ chỉ vào một căn phòng bên cạnh phòng ngủ chính, hỏi Kiều Phong:
- Một phòng là phòng ngủ, một phòng là phòng làm việc, phòng thứ ba là gì thế?
Phòng thứ ba là phòng có công năng tổng hợp, Kiều Phong trực tiếp dẫn cô đi tham quan. Trong phòng được chia làm hai phần, một phần là lãnh thổ của Schorodinger, trong đó có một cái nhà nho nhỏ, cầu trượt, và một vài món đồ chơi nho nhỏ. Phần còn lại dùng để tập thể hình, trên giá có để tạ tay, trên tường dán 64 chiêu thức thái cực quyền.
Ấn tượng của Lam Sam đối với Kiều Phong lại thay đổi:
- Tôi cứ nghĩ anh là cái đồ tiểu mặt dưa cơ, không ngờ anh “ mặc quần áo thì gày, cởi ra lại đầy cơ bắp”, chậc chậc.
Kiều Phong kín đáo nhìn cô:
- Cô lén nhìn trộm tôi thay quần áo à?
- Khụ khụ, không có…. – Lam Sam đôi khi không có biện pháp để trao đổi thông tin với tên tiểu thiên tài bại não này. Cô sờ sờ cái tạ tay, nói: - Lực cánh tay của anh cực kỳ tốt, xem ra là thường xuyên nâng cái này.
Kiều Phong khá tự hào:
- Tôi còn có cơ bụng nữa cơ.
Lam Sam nhướn mày, giả vờ kinh ngạc nói:
- Nhưng không thể cho cô xem được.
Ai thèm xem chứ!
Sau khi tham quan hết các phòng, Lam Sam cùng Kiều Phong quay lại phòng khách, lúc đi ra cô tiện tay bế Schorodinger còn đang mơ ngủ ra theo. Schorodinger tức giận trợn mắt.
Cái kiểu pha trà mà Kiều Phong nhắc đến thật ra chính là trà đạo, có rất nhiều quy tắc. Lam Sam thấy thật buồn chán, cô ôm Schorodinger ngồi dựa vào cửa sổ sát đất đùa nghịch. Phía trước cửa đặt một tấm thảm giống với tấm thảm trải trong phòng khách. Lam Sam cởi dép, tháo tất, cô cảm thấy thật mềm mại thoải mái, cô đã định làm thế này từ nãy cơ. Cô ngồi trên thảm, vuốt ve đường hoa văn trên thảm, hỏi Kiều Phong:
- Kiều Phong Kiều Phong, anh mua thảm này ở chỗ nào thế, trông cũng khá đẹp,lúc nào \ tôi sẽ mua một cái giống như vậy.
- The docter.
- Ở chỗ nào?
- Ở một cửa hàng bán thảm Iran ở Thượng Hải có tên là “The docter” năm 2010.
Lam Sam âm thầm ngậm chặt miệng không hỏi nữa. Thảm Ba Tư nổi tiếng nhất thế giới, thảm Iran là sản phẩm tốt nhất trong những thảm Ba Tư, giá của nó chắc cô có bán mạng cũng không trả nổi đâu, không hỏi không hỏi nữa.
Cô từ từ nằm xuống, sau đó hít một hơi thật sâu, thở phào nhẹ nhõm, rồi cô sung sướng kêu lên:
- A , tôi có cảm giác mình đang nằm trên nhân dân tệ!
Schorodinger nhân cơ hội này nhảy ra thoát khỏi ma trảo của cô, nó thề chết cũng không cùng bầu bạn với người này.
Lam Sam lăn một vòng trên mặt đất, cảm thấy thật quá dễ chịu, sau đó cô lại lăn qua, lăn lại…
Schorodinger ngồi chồm hổm bên cạnh, ngây ngốc nhìn cô.
Kiều Phong lơ đễnh ngẩng đầu lên, đúng lúc thấy Lam Sam lăn lộn trên thảm, vừa lăn vừa lẩm bẩm:
- Tôi là trục quay của máy giặt.
Được một lúc thì mặt trời ngả về Tây, ánh tả dương đỏ thắm hắt qua khung cửa sổ tràn vào phòng chiếu trên người cô như một vầng hào quang. Chiếc bóng mờ trong ánh hoàng hôn thật ấm áp vui vẻ. Thân hình lả lướt của cô đắm chìm trong ánh tà dương dường như đang ánh lên một quầng sáng nhu hòa thần thánh. Đôi chân dài vắt trên thảm hoặc đạp lung tung khiến cả cơ thể cô chuyển động theo làm người ta hoa cả mắt không kịp nhìn. Kiều Phong không cẩn thận nhớ lại những cảm xúc của mình lúc chiều, vừa dâm tà lại tuyệt đẹp, anh hơi ngượng ngùng, cúi xuống không nhìn cô nữa.
Tuy đôi mắt