Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342002

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2002 lượt.

nước nóng sao?
Lam Sam an ủi cô:
- Không sao đâu, tớ sẽ đợi lần khác sếp thưởng tiếp, sếp tớ tốt lắm nhé.
Tiểu Du Thái nghi ngờ:
- Không muốn đi thật à?
- Tớ đã nói chắc như đinh đóng cột, cậu đừng có linh tinh nữa không là tớ xé luôn đấy.
Tiểu Du Thái vội vàng vồ lấy:
- Tớ muốn tớ muốn, cảm ơn Lam Sam nhé, Lam Sam đúng là người tốt mà.
Cũng vì biến cố nhỏ này, Tống Tử Thành lại chậm chạp vuột mất cuộc gặp gỡ lãng mạn của mình.
Lại nói về Tiểu Du Thái, sau khi được nhận vé ưu đãi, cất thật kỹ vào túi, cuối tuần nhất định cô phải đi đến suối nước nóng thôi. Cô vốn định đi với bố mẹ, nhưng kết quả là hai vị không muốn đi, nên cô đành tự đến suối nước nóng hưởng thụ một mình vậy, cho thoải mái dở hơi luôn.
Tắm tắm, cô không cẩn thận ngủ quên mất.
Một lúc sau, trong bể có một người tiến tới gần.
Ngô Văn vốn định hôm nay sẽ tắm nước nóng thật đã đời, vừa đi một đoạn, đến khi trở về, anh nhận ra trong bể nước nóng còn có thêm một sinh vật sống khác. Anh kinh ngạc vô cùng, đến gần nhìn, này, đây chẳng phải là cô bé nói lắp đó sao?
Cô bé nói lắp đang nhắm nghiền mắt, không biết là đang ngủ hay đang hôn mê nữa.
Ngô Văn tiến lại vỗ nhẹ lên mặt cô nàng, gọi vài lần nhưng cô nàng vẫn bất tỉnh.
Anh nghĩ thầm không ổn rồi, cô bé này 80% là thiếu ô xi nên ngạt thở đây.
Anh vội vàng mò mẫn bế cô ra ngoài, tìm một chỗ rộng rãi đặt cô nằm xuống, sau đó cúi xuống giúp cô hô hấp nhân tạo.
Tiểu Du Thái dần dần tỉnh lại, nhìn thấy khuôn mặt người tình trong mộng của mình đang phóng đại trước mặt, anh càng ngày càng gần, hình như còn đang đè lên người cô đúng không?
Ôi, lại là một giấc mộng xuân ….
Mặc kệ là như thế nào hiện tại phải khẩn thiết kết thúc giấc mộng này bằng một nụ hôn, rồi sau đó muốn giải thích thế nào cũng được…
Ma chưởng của cô túm lấy sau gáy anh, anh khó khăn ngước đầu lên tránh né cô:
- Bình tĩnh, bình tĩnh.
Tiểu Du Thái đột ngột trở mình, đè Ngô Văn bên dưới người mình. Cô cũng không biết lấy đâu ra sức mạnh thần kỳ, hẳn là con người ta thường không ý thức được hết giới hạn khả năng của bản thân, tiềm năng của cô vốn vô hạn.
Cô nằm trên người anh, cầm khuôn mặt anh, vừa tiến sát gần cơ thể anh vừa thì thầm:
- Em thích anh, em rất thích anh!
Giọng nói của cô vô cùng thâm tình, lại mang thêm chút bi thương nhè nhẹ, người nghe dễ dàng vì giọng nói ấy mà cảm thấy đau lòng. Ngô Văn thất thần kinh ngạc, anh thầm nghĩ, em thật sự thích tôi sao?
Ngay sau đó anh lại cảm thấy mình đúng là bị cái kẻ điên này làm cho choáng váng - họ mới quen nhau đã được bao lâu chứ!
Tiểu Du Thái không nghe lời cũng không buông tha mà hôn lên môi anh, cả thân trên của cô cọ loạn xạ trên cơ thể anh. Ngô Văn hết sức bi thương nhận ra, hình như anh đang dần có phản ứng với cô…
Là một người đàn ông, chính trực cường tráng, mấy ngày nay lại không được khai trai, lại bị một cô gái xinh xắn lanh lợi da hồng má đỏ đang mặc áo tắm đè xuống đất như vậy như vậy…..
Nên anh có phản ứng cũng là binh thường đúng không?
Nên bây giờ có phải anh đang muốn bị một cô gái sàm sỡ ư?






Vô Tình Gặp Gỡ
Tiểu Du Thái thật sự hạnh phúc thật sự rất rất hạnh phúc – mộng cảnh ngày hôm nay rất rõ ràng, giống hệt như thật, cả cảm giác nóng rực như lửa trên da, sự khiêu gợi của từng đường cong trên cơ bắp, thậm chí cô còn cảm nhận được cảm giác đau đớn khi môi mình va phải hàm răng của anh.
Sự tuyệt vời này cô thật không bao giờ mong muốn phải tỉnh lại.
Từ phút giây đầu cô vẫn nhắm mắt đắm chìm trong nụ hôn của anh, sau đó cô bỗng nhiên mở mắt nhìn lại người đang nằm dưới cô. Cô nhìn vào đôi mắt anh, sâu trong đôi đồng tử đen láy như ẩn chứa một tâm tình phức tạp, vừa lạnh lẽo như băng, vừa nóng rực như lửa. Nhận ra cô đang mở to mắt, anh đột nhiên híp mắt lại, ánh mắt anh như điện nhìn chằm chằm vào cô.
Tiểu Du Thái thoáng chốc hoàn toàn tỉnh táo.
Cô vẫn không nhúc nhích, ngoảnh mặt làm ngơ.
Ngô Văn tiếp tục nghiến răng:
- Cô mà không đứng dậy là tôi cởi quần áo cô ra đấy. – Vừa nói xong, anh cảm thấy nếu làm vậy thì tương đối lưu manh, sự uy hiếp này thật thiếu uy lực quá, nên lập tức bổ xung: - Cởi xong còn chụp hình lại.
Tiểu Du Thái từ từ mở mắt, kinh ngạc nhìn anh, hữu khí vô lực nói:
- Tổng giám đốc Ngô Ngô Ngô Ngô? Sao sao có chuyện gì xảy ra thế? Tôi tôi tôi tôi đang ở chỗ nào thế này? – Vừa nói vừa đỡ đầu anh đứng lên.
Vào thời điểm này, Ngô Văn cực kỳ muốn ném cái đầu heo của cô trở lại bể nước nóng… Nhưng lúc này anh cần phải lấy khăn tắm che ngay tiểu huynh đệ bồng bột của mình lại đã.
Tố chất tâm lý của Tiểu Du Thái vốn nghèo nàn, cô ngồi chồm hỗm một bên, chán nản cúi đầu cả khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
Ngô Văn định chê trách cô một hai câu, nhưng chợt nhận ra mình không biết phải nói như thế nào. Nói gì đây? Chẳng lẽ nói: “ Đồ lưu manh dám dở trò sàm sỡ tôi, tôi sẽ chết cho cô xem” à? Đây vốn không phải lời thoại của các đại cô nương hay sao…
T