Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342000
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2000 lượt.
ểu này hình như cũng đang hưởng thụ tình bạn hữu nghị với nữ giới thì phải.
Hành động vừa rồi của hai người ( thật ra chỉ mỗi Lam Sam thôi) thu hút không ít người vây xem, nên cả hai quyết định hỏa tốc rút lui khỏi hiện trường . Họ đi xuyên qua bãi cỏ. Trời đã tối mịt hoàn toàn, trên bãi cỏ có lắp đèn hệ thống đèn chiếu sáng bằng năng lượng mặt trời, nhưng ánh sáng tỏa ra rất yếu ớt, ở khoảng cách gần chỉ có thể nhìn thấy thân thể chứ không thể nhận rõ ngũ quan, chỉ có hiệu quả đủ để không va phải người khác.
Kiều Phong luôn cúi xuống không nói lời nào, anh đi sau lưng Lam Sam nên cô không thể phát hiện khuôn mặt anh đang đỏ bừng nhưng ánh chiều tà.
Đợi đến khi sắc mặt của Kiều Phong đã hồi phục lại không còn quá khác biệt, họ đã ra đến đường chính. Lam Sam nhìn thấy trên ban công của một hộ gia đình có trồng rất nhiều hoa mẫu đơn, khi ánh đèn đường rọi xuống sân thượng nhà họ tỏa ra muôn hoa nghìn sắc đẹp tựa chốn thần tiên.
Thật đẹp quá! Lam Sam chảy nước miếng chạy đến, chống vào bờ rào để ngắm hoa. Có vài nhành hoa không chịu nổi cô đơn mà bò ra ngoài bờ rào, lại có những bông mẫu đơn nở rộ màu đỏ thắm, ngay trên bờ rào.
Lam Sam đỡ lấy bông hoa đương khoe sắc, ngửi một hơi, hôn một cái, sau đó cô kề mặt lại gần, nhờ Kiều Phong chụp cho cô vài kiều. Do cô không mang theo điện thoại nên không cách nào khác là đành nhờ Kiều Phong chụp bằng di động của anh, sau này gửi lại vào máy cô.
Kiều Phong nhấn liên tiếp vài kiểu, tuy rằng kỹ thuật chụp ảnh của anh cũng bình thường nhưng vì cô tạo dáng đúng kiểu nên trông cũng không tệ lắm. Lam Sam đảo qua đảo lại mấy tấm hình, càng ngắm càng thích, sau đó ngửa mặt lên trời thở dài:
- Thật muốn ăn trộm một chậu về nhà quá!
Tất nhiên cũng chỉ là ý nghĩ mà thôi.
Hoạt động tản bộ muôn màu muôn vẻ cuối cùng đã kết thúc, hai người quay lại nhà mình. Sau khi về nhà Lam Sam lật lại di động của mình, thấy Tống Tử Thành gửi cho cô một tin nhắn.
Boss: Cô không cần phải như vậy, không có thành ý.
Uây uây uây! Đây là ý gì? Cô là loại người nào?
Lam Sam rất khó hiểu, dù sao mặc kệ là như thế nào làm thế này thì hẳn Bos có thể cũng mất hứng thật. Trong chuyện này liệu có hiểu lầm gì không đây?
Phát sinh hiểu lầm thường do đôi bên không thể giải thích rõ chân tướng, như vậy Tống Tử Thành không hiểu chân tướng gì đây?
Nguyên nhân vì cô và Kiều Phong đổi điện thoại di động cho nhau ư?
A đúng rồi, chắc chắn chính là như vậy. Lam Sam đã sáng tỏ. Nếu Tống Tử Thành cho rằng cô và Kiều Phong cố tình đổi điện thoại di động làm anh ta phải đợi chờ, hẳn sẽ vì thế mà mất hứng rồi.
Thế này không được, phải giải thích thôi! Lam Sam nhanh chóng bấm số di động của Tống Tử Thành.
- Alo? – Giọng của Tống Tử Thành văng vẳng truyền đến.
Lam Sam cười nịnh nọt nói:
- Sếp tổng, cảm ơn ngài hôm nay đã mang tài liệu đến cho tôi.
- Ừ. – Anh chỉ thờ ơ lên tiếng.
- Ai da, tôi vốn đang ngồi chồm hổm bên cạnh cái máy điện thoại đau khổ chờ ngài triệu kiến, sau đó phát hiện điện thoại di động bị cầm nhầm mất, thật là không phải… Không biết có làm chậm trễ chuyện của ngài không?
- Nếu như tôi nói là có chậm trễm cô định làm thế nào đây?
- A? Xin lỗi xin lỗi! – Lam Sam vô cùng hổ thẹn. – Cái đó, có thể đền bù được không?
- Không sao đâu, cô không cần lo lắng, nhưng lần sau cô đừng ngớ ngẩn như thế nữa, hôm nay chỉ cầm nhầm điện thoại của bạn trai, mai này cầm chầm điện thoại của khách hàng thì biết làm sao?
- Khụ khụ.- Cô có phần囧. – Cám ơn sếp đã chỉ dạy, dù sao thì anh ta cũng không phải là bạn trai tôi, hì hì.
- Vậy sao? – Tống Tử Thành khẽ cười, trêu chọc: - Tôi còn tưởng cô đang theo đuổi anh ta cơ đấy.
- Sếp tổng à, ngài kiếm đâu ra cái suy nghĩ thần kỳ như vậy thế?
- Không có gì, chẳng qua thấy anh ta trông cũng không tồi, chắc rất hay bị con gái các cô tấn công nhỉ.
Lam Sam cảm thấy không hợp lý:
- Sếp, ngài không phải cũng quan tâm đến anh ấy đấy chứ?
Tống Tử Thành trăm triệu lần không thể ngờ được Lam Sam bỗng nhiên lại hỏi một câu như vậy, anh cũng không biết phải đón nhận thế nào, không thể làm gì khác đành cắn răng nói:
- Lam Sam, không được nghĩ linh tinh.
Lam Sam cũng không định tiếp tục suy nghĩ linh tinh là có hay không, nhưng dù sao cô cảm thấy vẫn cần phải có một chút dự phòng, ngay sau đó cô nói:
- Sếp, anh ta tuy thế nhưng đã có chủ rồi.
Điều anh muốn chính là những lời này, Tống Tử Thành vì vậy mà cảm thấy mỹ mãn.
…..****….
Sau khi về đến nhà Kiều Phong lên mạng tìm kiếm, kiểm tra trong kho từ điển từ khóa “Thú thú”, lại tra cả trong kho tư liệu sinh vật học dành cho bác sỹ thú ý. Anh xem một lúc lâu, cảm thấy mình càng lúc càng đần hóa, Lam Sam sao có thể dùng đến từ điển chứ, hẳn nên tìm trong kho từ ứng dụng mới đúng. Ngay sau đó anh tìm trong kho từ điển ứng dụng, ….. rồi sục sạo ra một đống “từ ngữ không thể nhìn nổi” .
Thế phong nhật hạ thật không phụ nhân tâm. Kiều Phong lại tiến hành tiếp tục tìm kiếm nâng cao, phân loại sàng lọc các từ ngữ vừa tra cứu được, kết quả là