Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341999

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1999 lượt.

tìm thế nào cũng không thể thấy được một đặc tính của mình thích hợp để lý giải từ “Thú thú “ kia.
Tiếp đó lại bới tung kho tư liệu cá nhân của Lam Sam, vẫn không hề có đầu mối như cũ.
Điều tra gặp trở ngại, không thể làm gì khác hơn là phải tạm gián đoạn, anh lấy điện thoại di động ra, gửi các tấm ảnh vừa chụp cho Lam Sam, gửi xong anh lại tự mình xem lại.
Cười tươi như hoa, người đẹp hơn hoa, dường như mọi từ ngữ tốt đẹp đều để dành cho cô. Kiều Phong trở mình hết bên này sang bên kia, hết lần này sang lần khác, nhìn một chút, anh không nhịn được mà cúi đầu cười, một nụ cười trầm tĩnh mà ôn nhu.
Sau đó không biết nghĩ đến điều gì, mặt anh lại đỏ lên.
…..
Ngày hôm sau, Lam Sam sau khi tan làm chạy sang tìm Kiều Phong, Kiều Phong vẫn đang nấu cơm. Cô như kẻ trộm chạy đến cái cửa sổ sát đất, đầu tiên là hôn nhẹ rồi lăn một vòng lên tấm thảm. Cửa sổ phòng Kiều Phong thật ra không phải là “cửa sổ”, đó là hai tấm kính trọng lực có thể kéo vào đẩy ra, thông ra ngoài ban công. Lúc này hẳn cánh cửa đang được đẩy ra, vì Lam Sam thấy tấm rèm cửa sổ màu trắng tinh hơi đong đưa trong gió, thật kỳ lạ, bây giờ đã là chạng vạng tối còn kéo rèm cửa sổ vào làm gì thế?
Lam Sam đứng dậy đi tới, kéo mạnh tấm rèm cửa sổ thật lớn ra. Một ánh hồng quang lập tức ùa vào, Lam Sam hé mắt, sau đó cô liền được chiêm ngưỡng một bức tranh 3D hình ảnh động vô cùng đặc – ngoài cửa là một ban công rộng lớn, đặt đầy những chậu hoa mẫu đơn đang nở rộ khẽ rung rinh trong gió dưới ánh trời chiều. Trắng như ngọc, đỏ như lửa, hồng phớt như làn khói….trùng trùng điệp điệp, kiều kiều diễm diễm, tạo ra muôn hồng nghìn tía rực rỡ xinh đẹp.






Chọc Giận
Lam Sam vô cùng chấn động, tâm trạng của cô như vừa rơi vào trong một giấc mộng nhưng lại có phần phấn khích. Cô đứng ở trong một vùng mẫu đơn, bỗng nhiên hô to:
- Kiều Phong!
Âm điệu rất cao tạo nên một hiệu quả đến ruột gan rối bời, Kiều Phong càng hoảng sợ, chạy vội chạy vàng lên sân thượng, trên tay anh còn nắm chặt một cái chảo có cán đấy.
- Làm sao vậy? – Anh hỏi.
- Chẳng lẽ anh lại tự mua cho mình à? Anh là đại cô nương à? Sao lại thích hoa thế?
Kiều Phong cúi xuống nhìn cái chảo bóng loáng có cán trong tay:
- Tôi chỉ sợ cô đi ăn trộm của người ta.
Đây là cái lý do chó má gì thế…. Lam Sam quyết định xóa sạch mấy lời này khỏi trí nhớ mình.
Kiều Phong hít một hơi thật sâu:
- Nấm xào bị cháy rồi. – Bỏ lại những lời này, anh chạy lại về phòng bếp.
Tuy nấm xào bị cháy nhưng bữa cơm hôm nay Lam Sam vẫn cảm thấy vui vẻ như cũ. Cơm nước xong cô lại lẽo đẽo sau mông Kiều Phong đi tản bộ. Kiều Phong thấy cái bộ dạng uất ức của cô lúc nhìn thấy chó như gặp đại địch, khinh bỉ nói:
- Cô còn chẳng bằng Schorodinger.
- Thế Schorodinger không sợ chó à?
Kiều Phong gật đầu:
- Nó chỉ sợ chuột thôi.
Lam Sam cực kinh ngạc, không sợ chó mà lại sợ chuột? Tên tiểu thái giám đó có thật sự chỉ là một con mèo đơn giản vậy không….
----***----
Sáng sớm ngày làm việc hôm sau, Lam Sam thấy các đồng nghiệp đang xúm lại một chỗ sôi nổi bàn luận, cô tò mò tiến lại, nhìn thấy ở vị trí trung tâm là một quyển tạp chí tài chính và kinh tế. Lam Sam cầm quyển tạp chí lên xem, trên bìa hiển nhiên là ảnh Tống Tử Thành. Tấm hình vị Boss đẹp trai này cơ bản vẫn giữ đúng được vẻ lạnh lùng của anh ta ở bên ngoài mà không cần dùng Photoshop, Lam Sam tấm tắc lấy làm kỳ lạ. Vài nữ đồng nghiệp trong công ty bắt đầu giở thói mê giai đến chảy nước miếng với anh.
Lam Sam không hề bị mờ mắt. Thứ nhất, bản thân cô cũng là một đóa hoa. Thứ hai, ngày ngày cô theo Kiều Phong lăn lộn, khuôn mặt đẹp cũng như khả năng vi tính của anh đã đạt đến giá trị nghịch thiên, nên lâu ngày cô nghiễm nhiên trở thành người có mặt mũi.
Một đám đồng nghiệp nam thì phổ cập giáo dục cho Lam Sam về bối cảnh của Tống Tử Thành: Là con ông cháu cha của một gia tộc triệu phú, lúc người ta mở cái salon ô tô 4S này chỉ để tiêu khiển chút thôi, nên người ngoài nhìn vào chỉ có ức hộc máu mà chết mất, không biết kiếp trước anh ta lăn lộn thế nào mà kiếp này được đầu thai được may mắn vậy chứ…
Lam Sam lại không cho là đúng. Đúng là các vị con ông cháu cha luôn tốt số hơn, nhưng trên đời này làm gì có lắm phú nhị đại thế chứ, nếu một người xuất thân bình thường chỉ cần đủ trâu bò vẫn hoàn toàn có thể nổi tiếng mà. Cô đột nhiên nghĩ đến Kiều Phong, ông nội anh là nông dân, cha mẹ anh đều là giáo sư đại học, tuy không phỉa là hạng lèo tèo nhưng cũng chẳng phải xuất thân từ gia tộc quyền quý. Nhưng chẳng phải hiện tại Kiều Phong hiện rất sốngrất tốt đó sao, vì anh có một bộ não cực siêu việt tựa kim cương, đồng thời khi làm bất cứ chuyện gì anh cũng rất kiên trì và chuyên chú. Ví dụ như Ngô Văn, bối cảnh của anh cũng không có gì đáng nói, nhưng tuổi trẻ tài cao tự gây dựng sự nghiệp bằng hai bàn tay trắng, không chỉ cần ý chí mạnh mẽ mà cả khả năng cao cường, hiện tại sự nghiệp của anh đã rất thành công, hoàn toàn có th