Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342018
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2018 lượt.
i một ván bài nữa không?
Bất ngờ là Tống Tử Thành không hề từ chối, Đàn Tử cả giận nói:
- Ở đây toàn là đàn ông con trai, có gì mà không dám?
Trong lòng Tống Tử Thành thầm lắc đầu thở dài, Kiều Phong rất gian xảo, anh biết Đàn Tử ngốc nghếch dễ gạt nên mới hỏi cậu ta. Đàn Tử vốn thích nóng giận nên dễ dàng bị Kiều Phong khích tướng đồng ý ngay. Sao có thể chơi cá cược với anh ta chứ? Mà chơi gì thì chơi chứ nhất định không thể chơi cờ bạc nhé! Chó má là con người này có chỉ số thông minh cao đến mức ngang quái vật rồi nên bất kể trò chơi nào vận dụng đến trí tuệ đều không thể đùa với anh ta được. Nhưng việc đã đến nước này rồi, không còn cách nào khác đành phải kiên trì tiến lên thôi.
Bốn người cùng đến luôn song bài, lúc này Đàn Tử mới hiểu ý, tên tiểu bạch kiểm này căn bản là không muốn chịu thua đây nên muốn đấu một trận nữa để chuyển thành hòa. Cậu ta hừ lạnh:
- Không được thua.
Kiều Phong thản nhiên thừa nhận:
- Đúng vậy, tôi chắc chắn sẽ không thua được.
Đàn Tử dĩ nhiên không thể ngờ được trình độ không biết xấu hổ của anh. Kiều Phong cũng biết anh và Lam Sam đang đuối lý cho nên để Tống Tử Thành và Đàn Tử chỉ định môn thi đấu, bất kể là cái gì anh đều sẽ nghênh tiếp.
Tống Tử Thành thầm tính toán, nhất định không thể chơi các trò quá phức tạp cần vận dụng đến trí tuệ, nếu không anh và Đàn Tử đều sẽ rơi vào thế yếu. Không phải là do anh tự ti đâu, so với người bình thường anh đã có thể gọi là cực thông minh rồi nhưng Kiều Phong lại là ngoại lệ nhé.
Đàn Tử cũng nghĩ vậy, để trả thù sự không biết xấu hổ của Kiều Phong cậu ta cũng phải không biết xấu hổ một phen, nên quyết định chơi địa chủ. Chơi địa chủ chỉ cần ba người vì vậy Lam Sam bị xa lánh ngồi an vị bên cạnh để Kiều Phong đấu một chấp hai. Hơn nữa quy tắc chơi địa chủ rất đơn giản, ngoài trí tuệ còn tương đối dựa nhiều vào vận may, kể cả bạn có thông minh nhưng trên tay cầm toàn 3,5,7,9 thì cũng chẳng có cách nào thắng nổi người cầm tứ quý 2 đâu nhỉ? Thật ra hai đánh một cũng chẳng công bằng, thắng cũng chẳng vẻ vang nhưng Kiều Phong vẫn vui vẻ đồng ý, còn đưa thêm quy tắc như anh sẽ làm chủ một vùng cố định để đấu lại với hai người còn lại, sau 9 lần, ai thắng nhiều hơn sẽ dành thắng lợi.
Tống Tử Thành không ngăn cản, anh thầm nghĩ, chỉ cần Kiều Phong hơi kém may mắn thì anh và Đàn Tử sẽ có cơ hội rất cao.
Nhưng vận may của Kiều Phong mà kém ư? Đùa chứ, người này sáu tuổi đã nhặt được vé số trúng ngay giải độc đắc, vận may của anh làm sao để kém được đây?
Lam Sam từng nghe một khách hàng nói rằng những người có tâm tư càng đơn thuần thì vận may lại càng tốt đến bá đạo, cô luôn không để tâm nhưng đến bây giờ nhìn thấy Kiều Phong bốc bài cô cảm thấy câu nói này đúng là quá kinh điển. Kiều Phong bốc một lèo 5 cây, sau đó xếp lại một lần, rồi không cần xem nữa mà đặt bài xuống.
Tống Tử Thành và Đàn Tử đều khá ấm ức, tính bài đã chẳng bằng người ta thì thôi, ngay đến vận may cũng chẳng bằng nữa chứ! Chó má! Đúng là cái đồ biến thái chà đạp hết luân lý này.
Hiện tại hai phe đều một thắng một thua, có thể coi là tỉ số hòa. Bình thường nếu rơi vào tình huống này đều muốn thắng hai trên ba trận nếu không thì mất hết ý ngĩa. Lam Sam cũng không ngoại lệ. Nhưng Kiều Phong lại nói với cô:
- Thôi chúng ta không đùa giỡn với họ nữa, không phải cô muốn chơi bi-a à? Đi chơi bi-a thôi.
Đàn Tử hai mắt sáng ngời:
- Bi-a? – Cậu ta thông minh đột xuất nên không muốn lại bị Kiều Phong lừa, thoáng liếc sang Tống Tử Thành.
Tống Tử Thành thua một cách không cam tâm, mà thật ra anh thắng cũng chẳng cam lòng, hai người đàn ông đấu với một cô gái dù có thắng đấy nhưng không hề hay ho. Bây giờ anh muốn cứu vãn một chút mặt mũi trước mặt Lam Sam nên lập tức nói:
- Hay là cùng chơi nhỉ? Nhưng nói trước là tôi và Đàn Tử chơi bi-a cũng chỉ hạng xoàng thôi. – Đây vốn chỉ là khiêm tốn, cả hai đều chơi không tồi.
Lam Sam nói:
- Tôi chơi cũng chỉ hạng xoàng thôi. – Cô nói hạng xoàng thì chính là hạng xoàng nhé.
Kiều Phong nói:
- Tôi chơi không tốt lắm.
Ba người đều cho rằng Kiều Phong là người có chỉ số thông minh cao nhưng thật ra rất khờ khạo nên không biết nói dối đâu, nên anh chắc chắn là chơi không tốt thật…. Thật ra cứ nhìn cái cách anh chơi phi tiêu cũng nhận ra con người này đầu óc thông minh tứ chi không phát triển, thiếu năng khiếu vận động. Đàn Tử và Tống Tử Thành đều thở phào, bốn người cùng đến phòng bi-a. Họ đều giao hẹn lần này chơi một ván quyết định thắng thua.
Phục vụ hỏi Lam Sam chơi bi-a kiểu Anh hay kiểu Mỹ. Kiểu Mỹ sẽ đánh 15 quả, người đánh 8 quả xuống lỗ là thắng. Còn kiểu Anh hay còn gọi là Knox sẽ có rất nhiều quy tắc nhỏ phức tạp đến mức đau trứng, cực kỳ không thích hợp với khẩu vị của Lam Sam nên cô lựa chọn hình thức đơn giản đến thô bạo kia, chọn xong bèn quay sang hỏi ý kiến ba người đàn ông còn lại.
Tống Tử Thành và Đàn Tử đều không có ý kiến.
Kiều Phong đột nhiên nói:
- Chơi kiểu Knox đi.
Lam Sam kinh ngạc:
- Anh chắc không? Anh đợi chút đã… Anh có biết