Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342017
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2017 lượt.
Knox là gì không?
Anh gật đầu:
- Biết, nên tôi muốn chơi Knox.
- Ngay cả kiểu Mỹ còn chẳng chơi được mà còn chơi Knox?
- Tôi muốn chơi Knox.
- Tại sao chứ?
- Chơi Knox lúc xếp bóng trông như kẹo cầu vồng.
…. Đây là cái kiểu lý do chó má gì thế này! Lam Sam đen mặt, nhếch miệng:
- Không được. – Cô chơi Knox không tốt chút nào, nếu chơi kiểu Knox thì 1% thắng họ cũng chả có đâu!
Tiếp theo họ tiến lại máy để xem thể lệ chơi Knox.
Kiều Phong:
- Tôi muốn chơi Knox.
Lam Sam:
- Không được.
Kiều Phong:
- Tôi muốn chơi Knox.
Lam Sam:
- Không được.
Kiều Phong:
- Tôi muốn chơi Knox.
Lam Sam:
- Không được.
Kiều Phong:
- Tôi muốn chơi Knox.
Lam Sam:
- Chơi chơi chơi chơi luôn.
Đàn Tử đứng bên cạnh Kiều Phong, tiến đến ghé tai anh nói nhỏ:
- Anh Thành, em cảm thấy tên tiểu não tàn này sẽ không thể uy hiếp anh được đâu.
Tống Tử Thành híp mắt. Vì sao Kiều Phong nhất định kiên quyết chọn chơi Knox? Lẽ nào thật sự chỉ vì Knox bày bóng trông như kẹo cầu vồng thật ư…. Lý do này nghe có vẻ khó tin nhưng vì sao anh vẫn cảm thấy có điểm gì đó không hài hòa thế nhỉ….
Bốn người cùng đặt một bàn Knox. Lam Sam ôm tâm tình nhất định sẽ thua nhìn Kiều Phong:
- Chơi xong ván này anh nhớ mua kẹo cầu vồng mà ăn chết đi!
Kiều Phong không hề đáp lời.
Chơi Knox quyết định bằng tỉ số, ngoại trừ bi trắng , các bi màu khác đều xếp lại, quy tắc trò chơi là bi trắng đánh bi đỏ và các bi màu xuống lỗ, bi màu rơi xuống lỗ được thả lại lên bàn đến khi nào bi đỏ rơi xuống mới được tính…. Bạn nói thử xem nghe có nhức trứng không chứ?
Vì sao Kiều Phong nhất định phải lựa chọn chơi Knox đây? Hẳn vì Knox đủ nhức trứng nhỉ. Quy tắc trò chơi càng đơn giản thì độ tự do càng cao, biến số càng lớn càng khó khống chế kết quả, mà quy tắc trò chơi càng phức tạp thì người chơi càng có thể dựa vào trí tuệ để khống chế cuộc chơi. Cho nên….
Lần này Đàn Tử đánh mở màn trước, Đàn Tử và Tống Tử Thành đánh xong mới đến phiên Lam Sam đánh. Đầu tiên là Lam Sam vốn không thích cái bàn bi-a Knox to thật là to này, cô ôm gậy, hận không thể leo lên đó mà đánh.
- Lam Sam, tư thế cầm cơ của em có vấn đề. – Tống Tử Thành nói.
- A, thật không?
Tống Tử Thành đứng bên cạnh giúp cô sửa lại, động tác của anh không hề quá phận, nhưng vì hai người ở khoảng cách rất gần nhau và đã sớm vượt qua khoảng cách an toàn thông thường.
Kiều Phong đột nhiên nói:
- Lam Sam, cô đứng lên đi.
- Hả? – Lam Sam khó hiểu nhìn anh.
Kiều Phong lặp lại một lần nữa:
- Đứng dậy, đứng sang bên cạnh.
Lam Sam hơi buồn bực:
- Có ý gì thế?
- Nghe lời nào.
- Tôi không nghe.
- Mai ăn Tùng Thử Quế Ngư.
- Được. – Lam Sam ngoan ngoãn đứng sang bên cạnh.
Kiều Phong cầm gậy bước lên sân khấu.
Đàn Tử cực kỳ ngứa mắt với hai người này. Cậu ta chơi Knox rất được, đây là do kinh nghiệm đi đôi với sở thích. Cậu ta chống gậy đứng sang bên cạnh nhìn Kiều Phong ngắm trúng một viên bi, thầm nghĩ, đúng là may mắn.
Ơ, lại vào tiếp? Thế này… có còn gọi là may mắn nữa không…
Tổ cha mi, lại quả nữa!
Sắc mặt của Đàn Tử và Tống Tử Thành càng ngày càng khó xem, Bi-a kiểu Mỹ hay đánh ba quả trúng liên tiếp nhưng Knox thì hơi bị hiếm đấy, cứ nhìn cái cách cầm cơ vô cùng thành thạo của tên tiểu tử này mà xem, chơi bi-a mà đầy nghiêm nghị khí thế….
Đây mà gọi là người mới tập chơi á? Đừng có lừa bố mày nhé!
Điều tương đối khiến người ta vui mừng là Kiều Phong không đánh quả thứ tư xuống lỗ, nhưng anh đánh bi trắng vào khu vực an toàn – Ta mà không đánh được các ngươi cũng đừng hòng đánh nhé.
Thật đê tiện….
Đàn Tử thầm oán trách nhìn anh , hi vọng có thể khiến anh xấu hổ.
Kiều Phong cảm thấy hai người đàn ông này thật quá ngu ngốc. Chơi bi-a không phải là giải một bài toán hình học không gian căn cứ vào sự ăn khớp giữa lực đánh bi với những suy luận hay sao? Anh là Kiều Phong nhé, lẽ nào chuyện anh chơi bi-a tốt lại kinh thiên động địa thế cơ à? Vì sao anh chỉ vừa buông ra một câu dụ địch đơn giản mà bọn họ đều dễ dàng rơi vào bẫy vậy chứ?
Ôi, lũ người địa cầu ngu xuẩn này.
Thế nhưng lời nói dối cuối cùng lại mang đến cho Kiều Phong một cảm giác rất áy náy, bây giờ thấy họ đang oán trách mình, anh giải thích:
- Thật ra tôi nói dối đấy, tôi chơi bi-a khá tốt.
Chúng tôi còn chưa thấy hay sao thế! Anh nói ra càng làm người ta thêm tức giận.
Tống Tử Thành và Đàn Tử đều bị hành hạ đến mức không nổi giận được. Lam Sam thì rất vui vẻ, cô hứng chí khoác vai Kiều Phong:
- Tiểu yêu giỏi lắm, được chưa?
Kiều Phong thầm nghĩ, cô gái này đùa giỡn sau lưng anh còn chưa tính, đến ngay trước mặt người khác cũng động chân động tay nữa, nhưng anh nể mặt cô, không đẩy cô ra mà đợi cô tự buông tay. Anh nói:
- Cô đứng sang bên cạnh không cần đánh, lúc nào tôi gọi cô hãy vào đánh.
- Được thôi.
Cái gọi là “lúc nào tôi gọi cô hãy vào đánh” thực ra là tôi sẽ đưa bi vào một vị trí thật tốt, cô chỉ cần đánh một gậy không sai biệt là không thành vấn đề, đến lúc