Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342021
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2021 lượt.
m hơi thất vọng, hóa ra chỉ là hiểu lầm, cứ tưởng Tiểu Du Thái đã phá phủ trầm chu chứ. Cô hỏi lại:
- Tay Ngô Văn kia sẽ không gây khó dễ cho cậu chứ?
- Cũng… cũng không có gì, anh ta chỉ ác khẩu chút thôi. – Tiểu Du Thái đột nhiên nhớ lại cảnh đã xảy ra ngày hôm nay. Ngày làm việc bắt đầu, cô vừa nhìn đi từ hành lang vào đã thấy Ngô Văn, lúc đó vốn không có ai khác ở đó, Tiểu Du Thái tự thấy xấu hổ, định vội vàng chạy về phòng làm việc, kết quả là cô bị Ngô Văn gọi lại.
Ngô Văn nói:
- Cô mặc quần áo nên suýt nữa tôi không nhận ra. – Anh nhìn thấy cô xấu hổ đến nỗi mặt mũi đỏ bừng mới cười híp mắt bỏ đi.
Lam Sam an ủi Tiểu Du Thái:
- Không sao đâu, tớ đoán là anh ta bị cậu… Ừ , thì cảm thấy hơi mất mặt nên mới trả đũa vài câu. Sau này cậu nên khiêm tốn hơn, phải không ngừng cố gắng, tranh thủ tỏ ra ngoan ngoãn quy củ.
Tiểu Du Thái trịnh trọng gật đầu.
….****……
Tuy Lam Sam đã báo sẽ không ăn cơm tối từ sớm nhưng buổi tối hôm đó Kiều Phong vẫn nấu nhiều cơm như cũ. Đầu tiên là anh mua một con cá quế hơi bị to, vì lúc mua anh mải cân nhắc sở thích của Lam Sam cho nên…. Sau đó anh lại xào vài món chay, không quá nhiều nhưng cuối cùng cũng chẳng thể ăn hết được.
Schrodinger cũng cố gắng hết sức, ăn đến mức bụng phình lên to tướng nhưng tiếc là vẫn dư lại hơn nửa con cá.
Kiều Phong không muốn lãng phí thức ăn nên không còn cách nào khác là cất hết đồ ăn thừa vào hộp giữ tươi rồi cất trong tủ lạnh, sau khi xong xuôi, anh ra ngoài đi dạo một mình, sau khi về nhà lại tráng miệng bằng hoa quả và xem TV. Xem TV một lúc, anh cảm thấy chán, lại vào phòng làm việc đọc sách.
Phòng làm việc cực kỳ yên tĩnh vốn chỉ có tiếng hít thở của anh cùng một vài âm thanh của tiếng lật sách sột soạt, màu trắng sáng của ánh đèn bao trùm cả căn phòng không sót lại dù chỉ một khe hở, như một màn sương trắng muốt không tên càng lúc càng nồng đậm hơn, càng không ngừng đè nén tất cả mọi thứ trong đó có anh – có lẽ chỉ là cảm giác, tất nhiên Kiều Phong biết điều đó, nhưng những ảo giác này có lẽ là những dấu hiệu tâm trạng của chính anh, phát hiện này khiến anh hơi buồn bực trong lòng. Anh đặt sách xuống, đứng dậy mở cửa sổ.
Gió đêm phả vào mặt. Anh hít một hơi thật sau.
Ngoài kia, những cơn gió mát đang rung những rặng cây, lá cây xào xạc như một bản nhạc vô cùng ngẫu hứng. Anh chống vào bệ cửa sổ lắng nghe những âm thanh bên ngoài, nhưng càng lúc càng cảm thấy ngây ngốc trong sự yên tĩnh này.
Thật kỳ lạ, anh luôn yêu thích sự yên tĩnh không hề bị bất kỳ ai quấy rầy này, vì sao bây giờ bỗng có cảm giác bất an, có chuyện gì vậy?
Ngây ngẩn một lúc lâu, anh lại rời khỏi phòng làm việc và quay lại phòng khách, ngồi chơi điện tử giết thời gian.
Trước khi đi ngủ, anh định lấy bánh kem trong tủ lạnh ra quay lại, đây vốn là thói quen của anh, trước khi đi ngủ sẽ uống một ly trà nóng và ăn một miếng bánh kem. Lúc mở tủ lạnh, anh nhìn thấy đống thức ăn thừa của bữa tối, đồ ăn thừa để đến mai sẽ không ngon nhưng anh lại không nỡ vứt đi, không còn cách nào khác là đành tìm ai đó đến ăn.
Ngay sau đó anh quay lại phòng khách để gọi điện cho Lam Sam.
Lam Sam đang chơi game, thấy trên màn hình điện thoại hiện tên “Thú Thú”, cô thấy hơi kỳ lạ, bật loa ngoài, tay vẫn tiếp tục chơi game:
- Alo, Kiều Phong? Có chuyện gì người huynh đệ chỉ cần gõ vào tường vài cái là được, cần gì phải gọi điện thoại thế?
- Lam Sam, cô sang đây đi.
Lam Sam vẫn không rời mắt khỏi màn hình:
- Gì thế? Tôi đang bận.
- Cô đang chơi game.
- Sao anh biết thế?
- Tôi nghe thấy tiếng nhạc của trò chơi.
- Rốt cuộc là có chuyện gì vậy, tôi phải chơi nốt ván này đã.
- Xin mời cô sang đây ngay, tôi cần cô giúp tôi xử lý một vài thứ.
Nghe thấy Kiều Phong chủ động cầu cứu, Lam Sam cảm thấy rất mới mẻ, liền bỏ trò chơi xuống đi sang nhà sát vách.
Kiều Phong mặc một cái áo ngủ có hình con mèo bước ra mở cửa cho cô, đưa cô vào phòng ăn, chỉ vào hai cái hộp giữ tươi và một bát cơm trên bàn, nói:
- Làm phiền cô giúp tôi ăn tươi nuốt sống hết chúng nó.
Lam Sam níu áo anh kêu gào:
- Này này này, thật đáng yêu quá!
Kiều Phong lấy hết sức dằng lại chiếc áo, nắm thật chặt, lặp đi lặp lại:
- Lam Sam, ăn hết chúng nó đi, cô có thể làm được chứ.
Lam Sam chuyển sự chú ý về hướng bàn ăn, cô nhìn thấy hai cái hộp đồ ăn đựng riêng Tùng Thử Quế Ngư và rau diếp xào, ngoài ra còn một bát cơm gạo tẻ dành cho cô vẫn còn bốc khói hẳn là vừa mới được hâm lại.
Tuy thoạt nhìn rất ngon nhưng cô vừa ăn tối xong lại còn ăn rất nhiều thịt nữa chứ… ngay sau đó Lam Sam đành khó xử lắc đầu:
- Không, tôi vừa ăn cơm xong.
Kiều Phong cổ vũ cô:
- Không sao đâu, cô cứ ăn đi, tôi không nói đùa đâu.
Được rồi, cứ coi đây là một lời động viên đi… Lam Sam cắn răng, lắc đầu:
- Ăn nhiều sẽ bị béo phì đấy.
- Chỉ một bữa cơm thôi mà, có phải ngày nào cũng ăn như vậy đâu. – Anh từ từ dẫn dụ, giọng anh bỗng trở nên nhỏ nhẹ, vừa dịu dàng vô hại lại thật khó để cự tuyệt sự dụ dỗ này: - Ăn ngon lắm, Schrodinger ăn hế