Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342070

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2070 lượt.

đàn ông, đúng là cái loại điển hình…. Cô hừ một tiếng :
- Gái lẳng lơ.
Nghe Thịnh Vũ chửi xong Tô Lạc cũng cảm thấy hả cơn giận.
Thịnh Vũ hỏi cô:
- Rốt cuộc chị có ý gì với Kiều Phong không?
Tô Lạc cúi đầu đáp:
- Anh ấy là một người đàn ông rất tốt.
- Hiểu rồi. – Thịnh Vũ suy nghĩ một chút rồi nói: - Trước tiên em sẽ thay chị gặp bọn họ đã, sau đó chị có thể…..
….****….
Bữa tiệc buffet ngoài trời này cơ bản đều là đồ nguội, không có món gì nóng, khẩu vị Lam Sam được Kiều Phong nuông chiều, không quen với các món này nên chẳng ăn được bao nhiêu. Ngược lại rượu lại không tồi. Cô cầm một ly rượu , Kiều Phong cầm một ly nước chanh nho nhỏ, hai người đều nâng ly thưởng thức.
Lam Sam tò mò hỏi Kiều Phong:
- Vì sao anh không bao giờ uống rượu thế? Có phải bị dị ứng với cồn không?
- Không phải, mỗi khi tôi uống rượu vào sẽ rất xấu tính.
- Mượn rượu làm càn à?
- Không, đầu óc vẫn tỉnh táo nhưng tính tình sẽ trở nên nóng nảy ngang ngược, như là biến thành một người khác vậy.
Thật khó có thể tưởng tượng cái tên tiểu bạch thỏ nhỏ nhẹ này mà trở nên nóng nẩy thì sẽ như thế nào nữa, cô càng ngày càng hiếu kỳ.
Kiều Phong lại bổ sung:
- Nói chung là vô cùng đáng sợ, cô chắc chắn không muốn thấy đâu.
Nhưng mà tôi thật sự muốn tưởng tượng thấy cảnh này đấy…
Dù sao hoàn cảnh này cũng không hề thích hợp, Lam Sam thầm nghĩ sau này về nhà sẽ tìm cơ hội chuốc say anh rồi thưởng thức cảnh tưởng đó xem thú vị thế nào, chỉ nghĩ đến thôi đã thấy hơi hơi kích động nhỉ.
Lam Sam đứng trên bãi cỏ nhâm nhi ly rượu trong tay ngắm nhìn Dương Tiểu Tú đứng bên kia hồ bơi. Dương Tiểu Tú cao 1 mét 75, tân nương đi giày cao gót đứng bên cạnh anh ta trông vô cùng lực lưỡng trong khi anh ta mặc vest đen, dáng người lại nhỏ gầy nên khá giống chú chim nhỏ điềm đạm đáng yêu đang nép bên người yêu.
Lam Sam yên lặng nhìn anh, thầm nghĩ, mẹ kiếp có phải lúc đó bà đây bị nhức trứng quá mức khiến tính tình thay đổi nên mới coi trọng cái loại hàng này không!
Dương Tiểu Tú bỗng nhiên quay lại nhìn thấy Lam Sam, anh ta nhận ra Lam Sam vẫn đang nhìn anh, lại có phần kích động, nhưng không dám biểu hiện ra ngoài, ngay sau đó đưa Thịnh Vũ đi về hướng Lam Sam. Cùng lúc đó, từ một hướng khác cũng có người khác đang đi tới, Lam Sam nhìn thấy người này nói với Kiều Phong:
- Mục tiêu đã xuất hiện! - Mục tiêu chính là mẹ của Dương Tiểu Tú.
Con người Lam Sam này khá sĩ diện, đối với những người từng coi thường cô, nếu có cơ hội cô nhất định sẽ hạ bệ lại họ. Dương Tiểu Tú cô không thèm chấp, quan trọng nhất là người phụ nữ đã từng hạ nhục cô kia kìa. Đối với Lam Sam mà nói, khi cô rơi vào tuyệt vọng chỉ còn mỗi hai bàn tay trắng, lại có người chạy đến đạp cô một cái, sự đau đớn đó đối với cô thật khắc cốt ghi tâm.
Ba đạo nhân mã năm con người nhanh chóng ra sân thi đấu.
Dương Tiểu Tú giới thiệu đơn giản, không cần nói quá nhiều, dù sao tất cả mọi người trong lòng đều tự hiểu rõ.
Thịnh Vũ hơi mất tự nhiên, cô vốn định đối mặt với Lam Sam với một tư thái tràn đầy tự tin – đó là vợ chính thức vừa được cưới vào nhà của Dương Tiểu Tú, quả thật cô rất có tư cách để khinh thường bạn gái tiền nhiệm của anh ta. Nhưng trước mặt Lam Sam, đứng bên cạnh cô còn có Kiều Phong, uy phong của Thịnh Vũ liền nhanh chóng tiêu tán.
Hai người đàn ông, một cao một thấp, một người nhân phẩm cao ngất với dáng dấp mảnh khảnh vận một bộ trang phục chỉnh tề, người kia tuy dáng vẻ cũng không tồi nhưng đối diện nhanh chóng biến thành một kẻ qua đường…. Như vậy đến con heo đi qua cũng thấy ai tốt hơn ai.
Thịnh Vũ từng nghe nói về Kiều Phong nhiều rồi nhưng đây là lần đầu tiên cô được tiếp diện chân nhân. Cô không ngờ anh lại tuấn tú bất phàm đến vậy, thảo nào Tô Lạc vẫn nhớ mãi không quên anh. Ít nhất ngoài mặt, vì phép lịch sự Kiều Phong vẫn bắt tay Dương Tiểu Tú.
Thế nhưng khi Dương Tiểu Tú liếc qua khuôn mặt Lam Sam, không hiểu sao Kiều Phong lại thấy hơi hơi ngứa mắt, anh khẽ nhíu lông mày.
Bốn người đang theo đuổi suy nghĩ riêng của mình, bỗng nhiên mẹ Dương nói:
- Lam Sam đã nhiều năm không gặp rồi nhỉ?
Lam Sam tuy ngoài cười nhưng trong không cười:
- Đúng vậy. – Nói xong thoáng nhìn qua Kiều Phong: Tôi khinh bỉ bà! Tôi vô cùng rất rất khinh bỉ bà đấy!
Mẹ Dương lại hỏi:
- Cô vẫn đang bán xe à?
- Đúng vậy… - Lam Sam nghiến răng trả lời, sau đó lại nháy mắt với Kiều Phong. Nhưng Kiều Phong vẫn đang nhìn chằm chằm vào Dương Tiểu Tú… Nhìn anh ta làm cái gì!
Thịnh Vũ nghe thấy hai từ “bán xe” , khẽ mỉm cười, hết thảy đều không cần nói gì hết.
Mẹ nó chứ, sao thấy giống như đang bị mát mẻ thế nhỉ! Lam Sam đôi khi không thể hiểu được vì sao trong mắt một vài người, bán xe không được cao sang như những nhân viên ngồi trong văn phòng thế. Cô một tháng chỉ dựa vào việc bán xe kiếm được hơn hai vạn, có bao nhiêu nhân viên văn phòng cao cấp có thể lĩnh được mức lương này? Dựa vào đâu để coi thường cô chứ!
Dương mẹ khẽ mỉm cười, nói thêm:
- Thật vất vả nhỉ! Cũng không có danh ti


Teya Salat