Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342075

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2075 lượt.

anh thiếp, nhìn về phía mẹ Dương còn đang sửng sốt, anh lễ phép nở nụ cười:
- Xin lỗi, không phải ai cũng được phép cầm danh thiếp của tôi.
Lam Sam ngơ ngác nhìn Kiều Phong, cô cảm thấy hình như cô chưa từng quen biết với con người này.






Ân Ái
Mẹ Dương quả nhiên không hổ thẹn với uy danh cực phẩm của mình, sau khi bị Kiều Phong đá cho một vố mà chỉ hơi lúng túng một chút, sau đó lập tức đắp lại nụ cười trên khuôn mặt, không ngừng thăm hỏi siểm nịnh Kiều Phong, đồng thời khi nhìn Lam Sam cũng có vài phần khiếp sợ cũng như bất đắc dĩ lấy lòng.
Lam Sam đắc ý vênh mặt. Đúng, chính là cái cảm giác rất feeling này, thật vô cùng thoải mái!
Ngược lại thì Thịnh Vũ lại tức giận đến mức khuôn mặt dường như bị che khuất bởi một tầng hắc khí mờ mờ ảo ảo luôn.
Lam Sam cảm thấy không biết phải nói gì. Cô và Thịnh Vũ xưa nay vốn không oán gần đây lại chẳng có thù, mà cô cũng đâu có định đến đây phá đám cưới của người ta đâu, hôm nay vốn cô đến tham dự chỉ để công kích nho nhỏ một chút với mẹ tên Dương Tiểu Tú kia, trong khi chính bản thân mẹ anh ta còn chẳng nói thế nào, vì sao Thịnh Vũ lại tức giận thế chứ? Chẳng lẽ bởi vì Kiều Phong chê cô ta “nghèo” ư?
Lam Sam miết môi, nũng nịu nói:
- Anh phải tin em chứ.
Ngay lập tức ánh mắt Kiều Phong lại trở nên mềm mại, anh dịu dàng nói:
- Được, em nói gì anh cũng đều tin hết.
Thịnh Vũ:
- ….. – Cứ như vậy thôi sao? Đại soái ca giàu có này sao dễ lừa gạt thế? Vì sao đàn ông có tiền đều bị cái loại phụ nữ trăng hoa này lừa gạt thế nhỉ? Đàn ông bây giờ đều ngu muội thế à?
Kiều Phong gật đầu với Thịnh Vũ, nắm tay Lam Sam kéo cô đi.
Sau khi đi xa, Lam Sam đang định rút tay về nhưng Kiều Phong lại siết chặt không chịu thả cô ra, còn nhắc nhở cô:
- Cô quên chúng ta bây giờ đang giả vờ làm người yêu của nhau à? Cô xin hãy chuyên nghiệp một chút đi.
Lam Sam không thể làm gì khác hơn là cầm ngược lại tay anh. Hai lòng bàn tay chạm vào nhau, tay anh rất nóng, Lam Sam thậm chí còn nghĩ rằng “Kiều Phong đang không ngừng truyền nội lực thâm hậu sang cho cô.” Cô hơi nới tay , chuyển thành níu lấy ngón tay anh. Ngón tay anh thon dài, các khớp xương và thịt đều cân đối, khi nắm trong tay tựa như chỉ cầm nhắm mắt lại là có thể hình dung được những ngón tay trắng nõn tinh tế ấy.
Mẹ nó chứ, vì sao có cảm giác giống như cô đang động chạm sàm sỡ anh ta thế nhỉ….
Lam Sam không tự nhiên xoay xở, lại giật giật, không cẩn thận chạm phải lòng bàn tay anh.
Kiều Phong nhướng mày nhìn cô, cô gái này cứ thế mà không kiềm chế được muốn khiêu khích anh ư?
Lam Sam cuối cùng đành phải buông lỏng tay anh ra, cô sờ gáy, hỏi:
- Anh vừa mới….
- Vừa rồi tôi diễn thế nào?
Lam Sam giơ ngón tay cái về phía anh, hoàn toàn bái phục:
- Tuyệt!
Được khen ngợi, Kiều Phong cực kỳ hứng khởi.
Lòng Lam Sam đầy nghi hoặc:
- Nhưng mà tôi không biết rõ sao bỗng nhiên anh lại biến thảnh ảnh đế được thế? Lại còn Lamborghini? Trong mắt anh cũng có Lamborghini à?
- Trước khi đi tôi có xem qua một vài bộ phim truyền hình rồi cắt nối biên tập lại.
Lam Sam bừng tỉnh, chả trách anh lại diễn đạt như thế, lời kịch thì có hơi bị phù phiếm hóa ra là được lấy từ phim truyền hình. Cô hỏi:
- Sao trước đây chưa bao giờ thấy anh nhắc đến thế?
- Đương nhiên là để dành cho cô một sự bất ngờ rồi.
Được rồi, quả thật là cực kỳ kinh hỉ đấy. Nhưng Lam Sam vẫn cảm thấy kỳ lạ như cũ:
- Vì sao Dương Tiểu Tú lại phối hợp với anh thế? Cái này tôi vẫn chưa thông đâu nhé…
- Danh thiếp đó là thật.
Lam Sam lại một lần nữa bị kinh ngạc, cô chìa tay về phái Kiều Phong:
- Đưa đây cho tôi xem lại nào.
Kiều Phong theo lời đưa cho cô.
Lam Sam giơ danh thiếp lên, các đầu ngón tay đều bị kích động mà run run:
- Anh là chủ tịch tập đoàn Văn Phong? Sao bây giờ tôi mới nghe anh nói thế? - Chó má thế mà là chủ tịch tập đoàn Văn Phong á! Chủ tịch đấy!
- Ngu ngốc. Tôi và anh trai tôi đồng sáng lập tập đoàn Văn Phong, tôi là cổ đông đứng thứ hai thì có gì kỳ quái đâu nào?
Lam Sam bừng tỉnh. Văn Phong Văn Phong, không phải là Ngô Văn và Kiều Phong à? Cô sờ sờ mũi :
- Trước đây tôi chưa từng nghĩ theo hướng này… - Cô chỉ đơn giản cho rằng Kiều Phong làm việc kiếm tiền bằng bộ não cấp độ kim cương của mình, ai mà biết được hai người đó lại tốt với nhau đến mức này đâu!
Cô lại chỉ chỉ vào cái tên:
- Công ty do gia đình thành lập là thế nào? Anh? Chủ tịch? Không được, anh phải để cho tôi được tĩnh tâm một lát đã
- Công ty đó là do cố vấn quản lý tài sản của tôi mở, anh ta thiếu vốn nên tôi đầu tư ít tiền vào đó thì có gì khó hiểu đâu? Dù sao tôi cũng không cần phải can thiệp vào các sự vụ chỉ cần nhận tiền hoa hồng là được rồi.
Hóa ra là như vậy. Tất cả đều cực kỳ ăn khớp, thế nhưng sao cô vẫn cảm thầy thật kỳ ảo. Lam Sam cầm danh thiếp, tự lẩm bẩm:
- Kiều Phong này, tôi thật sự muốn quỳ xuống liếm chân anh đấy nhé!
- Khẩu vị của cô thật nặng quá!
Phải một lúc


XtGem Forum catalog